Bài viết

Chiếc Ống Tre Đựng Thuốc Sốt Rét

Một ống tre nhỏ đựng thuốc sốt rét đã được người lính quân y giữ như vật quý giá nhất của đơn vị. Trong những cơn sốt giữa rừng sâu, nó không chỉ là thuốc men mà còn là niềm hy vọng sống còn.

Gia Lai20/05/2026Văn Viết Thương (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970. Đoàn Văn Sỹ là chiến sĩ quân y của một đơn vị hoạt động trong rừng núi. Công việc của anh là chăm sóc thương binh, phát thuốc và theo dõi sức khỏe đồng đội. Trong ba lô của Sỹ có một ống tre nhỏ. Bên trong đựng vài viên thuốc sốt rét. Được gói kỹ trong giấy dầu. Số thuốc rất ít. Nhưng vô cùng quan trọng. Chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Dương từng hỏi: — Ít thế này có đủ không anh? Sỹ đáp: — Không đủ cho tất cả. Nhưng đủ để cứu người cần trước. Một đêm. Đơn vị dừng chân giữa rừng sâu. Nhiều người bắt đầu có dấu hiệu sốt rét. Run lạnh. Mệt lả. Sỹ phải phân từng viên thuốc rất cẩn thận. Không ai được nhiều hơn mức cần thiết. Anh ghi chép lại từng người đã dùng thuốc. Để không ai bị bỏ sót. Có chiến sĩ hỏi: — Nếu hết thì sao? Sỹ trả lời: — Thì mình tìm cách khác. Quan trọng là không được bỏ ai lại. Sau nhiều ngày. Đợt sốt qua đi. Một số người dần hồi phục. Cả đơn vị thở phào. Nhiều năm sau chiến tranh. Ông Đoàn Văn Sỹ vẫn giữ ống tre nhỏ ấy trong tủ gỗ. Không còn thuốc bên trong. Chỉ còn mùi tre khô và ký ức. Con cháu hỏi: — Sao ông giữ cái ống tre cũ vậy? Ông nói: — Vì nó từng giữ lại mạng sống cho đồng đội trong những ngày tưởng như không thể qua được. Ống tre đựng thuốc sốt rét ấy. Không chỉ chứa thuốc. Mà còn chứa cả hy vọng sống giữa rừng sâu của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn