chiếc radio cũ
Vào một buổi chiều tháng Năm năm 1955, giữa những ngày đất nước còn chìm trong khói lửa kháng chiến, cậu bé Vũ Đức Đam cất tiếng khóc chào đời trong một ngôi nhà nhỏ lợp mái rạ ở miền quê Bắc Bộ. Tuổi thơ của cậu gắn liền với tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời và những đêm cả làng tắt đèn, nín thở nghe tin từ chiến trường vọng về qua chiếc radio cũ.
Vào một buổi chiều tháng Năm năm 1955, giữa những ngày đất nước còn chìm trong khói lửa kháng chiến, cậu bé Vũ Đức Đam cất tiếng khóc chào đời trong một ngôi nhà nhỏ lợp mái rạ ở miền quê Bắc Bộ. Tuổi thơ của cậu gắn liền với tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời và những đêm cả làng tắt đèn, nín thở nghe tin từ chiến trường vọng về qua chiếc radio cũ.
Cha mẹ bận rộn với công việc hậu phương, còn Đam lớn lên trong những câu chuyện về lòng dũng cảm và sự hy sinh. Cậu bé sớm hiểu thế nào là gian khó: những bữa cơm độn khoai, những lần cùng bạn bè chạy xuống hầm trú ẩn, và cả những buổi học dưới ánh đèn dầu leo lét. Nhưng trong đôi mắt cậu luôn ánh lên sự điềm tĩnh và quyết tâm lạ thường.
Khi trưởng thành, giữa lúc cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn cam go, Đam xung phong tham gia lực lượng thanh niên tình nguyện. Công việc của anh không phải lúc nào cũng ở tuyến đầu, nhưng đầy hiểm nguy: vận chuyển lương thực, tải thương, chuyển thư từ qua những cung đường rừng núi đầy bom đạn. Có lần, giữa cơn mưa rừng tầm tã, anh cùng đồng đội phải cõng một thương binh băng qua con suối đang dâng cao. Nước lạnh buốt, đá trơn trượt, nhưng không ai buông tay.
Đam thường nói với đồng đội rằng: “Đi qua những ngày khói lửa này, chúng ta sẽ càng hiểu giá trị của hòa bình.” Câu nói ấy trở thành động lực để anh và mọi người vượt qua sợ hãi.
Chiến tranh qua đi, mái tóc anh đã điểm sợi bạc. Mỗi lần trở về thăm lại chiến trường xưa, ông lặng lẽ đứng trước những ngọn đồi đã xanh màu cây lá, nhớ về những người bạn không trở về. Trong lòng ông, ký ức kháng chiến không chỉ là gian khổ, mà còn là quãng đời hun đúc nên ý chí, lòng nhân ái và niềm tin sắt son vào tương lai đất nước.
Và mỗi khi kể chuyện cho con cháu nghe, người cựu chiến binh Vũ Đức Đam vẫn giữ giọng trầm ấm, ánh mắt xa xăm nhưng đầy tự hào — như thể những năm tháng kháng chiến ấy chưa bao giờ phai mờ trong tim ông.



