“Chiếc radio giữa rừng U Minh”
Giữa vùng rừng tràm U Minh ngập nước và đầy hiểm nguy, một cán bộ thông tin đã giữ bằng được chiếc radio – phương tiện duy nhất giúp đơn vị nghe tin tức và nhận tín hiệu liên lạc từ cấp trên. Trong hoàn cảnh thiếu thốn và bị truy quét liên tục, chiếc radio nhỏ trở thành “tiếng nói của hy vọng” giữa chiến tranh.
Năm 1970, rừng U Minh vào mùa nước nổi. Ban ngày mặt nước phủ kín bèo và lá tràm, ban đêm tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng xuồng chèo trong bóng tối.
Ông Bùi Văn Khởi lúc ấy là cán bộ thông tin liên lạc của một đơn vị hoạt động trong rừng. Tài sản quý nhất của tổ là một chiếc radio chạy pin do miền Bắc gửi vào. Nhờ nó, mọi người có thể nghe tin tức chiến sự và nhận những chỉ thị quan trọng.
Vì thiếu pin, chiếc radio chỉ được mở vào những giờ nhất định. Mỗi lần nghe đài, cả tổ ngồi im lặng quanh ngọn đèn dầu nhỏ, chăm chú nghe từng tiếng phát ra giữa những đợt nhiễu sóng.
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị bị phát hiện vị trí. Tiếng xuồng máy và tiếng súng vang lên từ mé kênh. Mọi người phải nhanh chóng rút sâu vào rừng tràm.
Trong lúc di chuyển qua vùng nước ngập đến ngực, một đồng đội nói với ông Khởi:
“Bỏ cái radio đi, giữ mạng trước đã!”
Nhưng ông lắc đầu. Ông tháo chiếc radio bọc vào hai lớp nilon rồi buộc lên đầu để giữ khô. Với ông, mất chiếc radio đồng nghĩa với việc đơn vị bị cắt liên lạc hoàn toàn.
Suốt gần ba giờ đồng hồ, cả tổ lội nước xuyên rừng trong đêm tối. Đỉa bám đầy chân, nhiều người kiệt sức vì đói và sốt rét.
Đến gần sáng, họ trú tạm tại một chòi lá của người dân chuyên đi đặt lú bắt cá. Chủ chòi là ông Phạm Văn Dìn đã âm thầm nấu nồi cháo cá cho cả nhóm dù biết có thể gặp nguy hiểm nếu bị phát hiện.
Bà Phạm Ngọc Diễm kể rằng cha mình từng nói:
“Hồi đó ai cũng sợ, nhưng thấy mấy chú bộ đội ướt lạnh ôm cái máy như giữ vàng nên không ai nỡ từ chối.”
Khi trời yên hơn, ông Khởi lau khô chiếc radio rồi thử mở lại. Ban đầu chỉ là tiếng rè rè kéo dài. Cả tổ im lặng chờ đợi.
Bất ngờ, giọng phát thanh viên vang lên rõ dần giữa tiếng nhiễu:
“Đây là Đài Tiếng nói Việt Nam…”
Nhiều người trong tổ lúc ấy đã bật cười vì mừng. Có người nói chỉ cần nghe được giọng nói ấy là biết mình chưa bị bỏ lại giữa rừng sâu.
Sau chiến tranh, chiếc radio cũ không còn hoạt động nhưng ông Khởi vẫn giữ như kỷ vật. Phần vỏ đã gỉ sét, anten gãy mất một đoạn, nhưng với ông đó là vật đã cùng đồng đội đi qua những ngày hiểm nguy nhất.



