Chiếc Sáo Trúc
Chiếc Sáo Trúc
Chiếc sáo trúc của Bình luôn được cất kỹ trong túi áo dù cậu hiếm khi mang ra thổi trước đông người.
Đó là món quà người cha để lại trước khi mất. Ngày nhỏ, Bình từng theo cha ra bờ sông học từng điệu sáo đơn giản vào những buổi chiều đầy gió.
Một đêm nghỉ chân giữa rừng, đồng đội bất ngờ nghe tiếng sáo vang lên dịu dàng giữa màn sương lạnh. Giai điệu buồn nhưng ấm áp khiến cả khu lán im lặng lắng nghe.
Có người nhớ mẹ già nơi quê xa, có người nhớ cánh đồng và mái nhà nhỏ của mình.
Khi tiếng sáo dứt, Bình chỉ lặng lẽ nhìn ngọn lửa đang cháy bập bùng trước mặt.
Một đồng đội khẽ nói: “Nghe như quê hương đang ở rất gần.”
Bình mỉm cười nhưng đôi mắt đỏ hoe trong ánh lửa.
Giữa thời hoa lửa, tiếng sáo trúc mộc mạc đã trở thành âm thanh xoa dịu những trái tim đầy thương nhớ giữa chiến tranh khốc liệt.


