“Chiếc tăng võng mắc giữa hai gốc cây”
Ở Dãy Trường Sơn, người lính quý nhất là những phút được ngả lưng.
Một buổi chiều sau nhiều ngày hành quân, đơn vị dừng chân bên một con suối nhỏ. Anh em vội mắc tăng võng giữa những gốc cây rừng.
Một đồng chí trẻ quê miền Tây loay hoay mãi vẫn chưa mắc được võng. Anh vụng về làm võng nghiêng hẳn sang một bên, vừa nằm xuống đã lật nhào xuống đất khiến cả tổ bật cười.
Giữa tiếng cười ấy, lần đầu sau nhiều ngày căng thẳng, khuôn mặt ai cũng nhẹ đi.
Đêm hôm đó, dưới tấm tăng còn đọng nước mưa, người lính ngủ giữa tiếng côn trùng và mùi lá rừng. Không ai có giường chiếu, nhưng ai cũng ngủ rất sâu.
Vì ngày mai lại tiếp tục lên đường.



