CHIẾC THÌA GỖ TỰ GỌT
CHIẾC THÌA GỖ TỰ GỌT
Anh Hòa có một chiếc thìa gỗ nhỏ do chính tay anh gọt từ nhánh cây rừng.
Chiếc thìa không đẹp, cán còn sần sùi nhưng anh luôn mang theo trong túi áo.
Đồng đội trêu:
“Thìa này ăn cơm chắc khó lắm.”
Anh cười:
“Có cái dùng là được.”
Những ngày thiếu thốn, chiếc thìa ấy dùng để ăn cơm, khuấy cháo cho thương binh và múc nước suối.
Có hôm một chiến sĩ bị sốt không cầm nổi tay, anh ngồi đút từng thìa cháo nóng cho bạn giữa căn hầm tối.
Giữa chiến tranh, sự chăm sóc giản dị ấy khiến ai cũng thấy lòng ấm lại.
Một buổi chiều cuối mùa đông, đơn vị bị tập kích bất ngờ khi đang trú quân bên triền núi.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại ngoài mép rừng.
Anh Hòa lao ra cứu đồng đội giữa khói bom dày đặc.
Người lính ấy được cứu sống.
Sau hòa bình, chiếc thìa gỗ nhỏ vẫn còn được giữ lại như kỷ vật của thời hoa lửa.



