Bài viết

Chiếc Thìa Nhôm Cong

Một chiếc thìa nhôm cong vênh sau một lần nổ gần đã trở thành kỷ vật nhỏ bé, gợi nhớ về những bữa ăn thiếu thốn và một người đồng đội không còn nữa.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Ở chiến trường, mỗi người có một cái thìa là quý lắm,” ông Thành kể. “Không có nó thì ăn uống cũng khó.” Chiếc thìa của ông làm bằng nhôm, nhẹ, dễ mang theo. Nó đã theo ông suốt nhiều tháng hành quân. “Có lần, chúng tôi dừng lại bên một bìa rừng để ăn nhanh.” Bữa ăn đơn giản: cơm vắt và ít muối. Mọi người ngồi thành vòng tròn nhỏ, ăn vội để còn tiếp tục nhiệm vụ. “Bên cạnh tôi là anh Dũng – người hay chia phần cho người khác.” Đang ăn dở, một tiếng nổ vang lên cách đó không xa. “Chúng tôi lập tức nằm xuống.” Sức ép làm đất đá bắn tung lên. Khi mọi thứ lắng lại, ai nấy đều kiểm tra nhau. “Tôi thấy chiếc thìa trong tay mình bị cong hẳn.” Một mảnh kim loại nhỏ đã va vào nó, làm méo đi. “Tôi quay sang… thì không thấy anh Dũng trả lời.” Anh đã không qua khỏi. “Bữa ăn hôm đó… không ai ăn tiếp.” Ông Thành giữ lại chiếc thìa cong ấy. “Nhiều người bảo tôi nên đổi cái mới, nhưng tôi không.” Với ông, chiếc thìa không chỉ là vật dụng. “Nó là thứ nhắc tôi nhớ đến một bữa ăn dở dang… và một người đã không còn ngồi đó nữa.” Nhiều năm sau, chiếc thìa đã xỉn màu, nhưng vẫn được ông cất giữ cẩn thận. “Mỗi lần nhìn vào, tôi lại nhớ… không phải cái thìa, mà là người bên cạnh mình ngày hôm đó.” Trong thời hoa lửa, một vật nhỏ như chiếc thìa cũng có thể mang theo cả ký ức – về những ngày gian khó, những con người giản dị và những điều không bao giờ trở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn