Bài viết

Chiếc Thìa Nhôm Cong (1)

Một chiếc thìa nhôm bị cong sau nhiều lần sử dụng vẫn được người lính giữ lại. Nó không chỉ là vật dụng ăn uống mà còn là kỷ vật gắn với những bữa cơm chia sẻ giữa gian khó.

Gia Lai05/05/2026Nguyễn Văn Thảo (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phan Văn Cảnh mang theo một chiếc thìa nhôm nhỏ từ ngày nhập ngũ. Dùng lâu, chiếc thìa bị cong nhẹ ở phần cán, lòng thìa cũng méo đi.

“Ăn vẫn được,” anh nói.

Ở chiến trường, mỗi người chỉ có một vài vật dụng cá nhân. Chiếc thìa trở thành thứ không thể thiếu trong mỗi bữa ăn.

Một buổi trưa, sau khi làm nhiệm vụ, đơn vị ngồi lại ăn cơm. Khẩu phần ít, mỗi người một phần nhỏ.

Một người lính mới đến quên mang thìa.

Anh ngập ngừng:
“Tôi… ăn bằng gì đây?”

Cảnh nhìn xuống chiếc thìa của mình, rồi đưa ra:
“Dùng tạm đi.”

“Còn anh?” – người kia hỏi.

Cảnh cười:
“Ăn bằng tay cũng được.”

Từ đó, chiếc thìa không còn là của riêng anh. Mỗi khi ai thiếu, anh lại đưa cho.

Một lần, trong lúc vội vàng di chuyển, chiếc thìa rơi xuống đất, bị một người giẫm phải, cong thêm một đoạn.

Người kia áy náy:
“Xin lỗi… hỏng rồi…”

Cảnh nhặt lên, nhìn một lúc, rồi dùng tay nắn lại.

“Còn dùng được,” anh nói.

Chiếc thìa ngày càng méo mó, nhưng vẫn theo anh qua từng bữa ăn.

Có hôm, cơm sống, có hôm cơm khê, nhưng ai cũng cố ăn cho hết.

“Có ăn là tốt rồi,” một người nói.

Cảnh gật đầu, múc từng thìa nhỏ.

Sau chiến tranh, Phan Văn Cảnh vẫn giữ chiếc thìa ấy. Dù không còn dùng, ông vẫn cất trong một chiếc hộp nhỏ.

Người ta hỏi:
“Sao giữ cái này làm gì?”

Ông trả lời:
“Vì nó đã từng nuôi mình.”

Không phải chỉ là thức ăn, mà là những bữa cơm – nơi mọi người ngồi lại với nhau, chia sẻ trong những lúc khó khăn.

Với ông, chiếc thìa nhôm cong không chỉ là vật dụng, mà là ký ức về những ngày mà một bữa ăn đơn giản cũng trở thành điều đáng quý trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn