Chiếc thùng gỗ bị nứt
từng tham gia bảo đảm lương thực và đạn dược cho các đơn vị trên tuyến đường rừng. Câu chuyện nói về sự kiên trì và tình đồng đội trong thời hoa lửa.
Năm 1972. Một tổ vận tải của ông Trần Văn Lực đang vượt qua đoạn đường rừng dốc để đưa hàng đến điểm tập kết. Trời nắng gắt sau nhiều ngày mưa. Đất đỏ khô lại, nứt thành từng mảng nhỏ dưới chân người đi. Trên vai mỗi người là những thùng hàng nặng. Đi được nửa chặng đường. Một người trong tổ bỗng dừng lại. — “Thùng này bị nứt rồi.” Ông Lực quay lại. Một góc thùng gỗ đã rạn, dây buộc cũng lỏng dần. Nếu tiếp tục đi, có thể hàng bên trong bị rơi ra. Cả tổ im lặng. Một chiến sĩ trẻ lo lắng: — “Giờ quay lại thì trễ mất…” Ông Lực nhìn con đường phía trước. Rồi nhìn lại thùng hàng. Ông nói chậm rãi: — “Không quay lại. Nhưng phải giữ cho được.” Mọi người lập tức dừng lại sửa tạm. Người lấy dây. Người chèn thêm vải. Người giữ cố định thùng hàng. Không ai thúc giục. Chỉ có tiếng gió rừng và tiếng dây siết chặt. Khi mọi thứ đã ổn hơn. Tổ tiếp tục lên đường. Đến nơi. Thùng hàng vẫn nguyên vẹn. Người nhận hàng kiểm tra rồi gật đầu: — “Được.” Không thêm lời nào. Đêm ấy. Ngồi bên bếp lửa nhỏ. Chiến sĩ trẻ hỏi: — “Nếu lúc đó thùng vỡ thì sao anh?” Ông Lực trả lời: — “Thì mình lại sửa tiếp. Miễn là không bỏ giữa đường.” Nhiều năm sau. Người chiến sĩ ấy vẫn nhớ không phải quãng đường hôm đó dài bao nhiêu. Mà là cách mọi người cùng dừng lại, không bỏ mặc một thứ đang hỏng dở. Giữa thời hoa lửa. Có những việc không hoàn hảo ngay từ đầu. Nhưng nhờ bàn tay con người, nó vẫn đi được đến đích.



