Chiếc thùng thiếc của má Bảy Hử vùng “đất thép”
Chuyện về một người mẹ Củ Chi làm giao liên, từng bị tra tấn dã man nhưng vẫn dùng chiếc thùng đựng đạn rỉ sét để cất giấu hồ sơ tuyệt mật và che chở cho bộ đội.
Trở về vùng đất thép Trung An (Củ Chi), những người lính năm xưa không ai không nhớ tới Má Bảy Hử. Má không cầm súng trực tiếp bắn giặc, nhưng ngôi nhà vách đất rách bươm của má lại là một "pháo đài" bất khả xâm phạm. Những năm 1960, dưới sự càn quét gắt gao của địch, má Bảy đảm nhận vai trò giao liên và nuôi giấu cán bộ. Đêm đêm, khi bọn lính đi bốt rút về đồn, má lại mò mẫm ra vườn, nhẹ nhàng nhấc từng nắp hầm bí mật để đưa những vắt cơm nắm, những bi đông nước xuống cho các anh bộ đội đang ẩn náu.
Sự kiên cường của má bị thử thách đến tột cùng khi má bị địch bắt giam vào năm 1962. Chúng treo ngược má lên xà nhà, đổ nước xà phòng vào mũi, dùng dùi cui điện chích vào những chỗ hiểm yếu nhất trên cơ thể người phụ nữ. Đau đớn đến chết đi sống lại, nhưng đáp lại những lời dụ dỗ khai báo chỉ là cái cắn răng bật máu và sự im lặng đáng sợ của má. Không moi móc được gì, chúng đành phải thả má ra với một thân hình bầm dập, đi lại không vững.
Nhưng vừa lết được về đến nhà, việc đầu tiên má làm là ra góc vườn, đào gốc cây khế lên để lấy chiếc thùng thiếc đựng đạn năm xưa của giặc. Chẳng ai ngờ, bên trong chiếc thùng rỉ sét ấy là những tài liệu, hồ sơ kháng chiến tuyệt mật mà má đã liều mạng sống để bảo vệ. Mấy chục năm sau ngày hòa bình, má Bảy Hử vẫn giữ chiếc thùng ấy như một báu vật, thỉnh thoảng lại lôi ra lau chùi. Nhìn đôi bàn tay run rẩy, chằng chịt vết sẹo của má vuốt ve kỷ vật thời chiến, những người lính trẻ hôm nay mới thấu hiểu sâu sắc rằng, những tấm huân chương lớn nhất của dân tộc không phải lúc nào cũng được đeo trên ngực, mà nó nằm trong trái tim vô giá của những người mẹ miền Nam.


