Bài viết

Chiếc Thuyền Cũ Không Còn Phải Chờ Tàu Về Bến Như Trước

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Chiếc Thuyền Cũ Không Còn Phải Chờ Tàu Về Bến Như Trước

Năm 1969, chiếc thuyền cũ của ông Hải vẫn nằm bám vào bến sông, vững chãi qua bao năm tháng. Cái thuyền này đã gắn bó với ông từ hồi còn trẻ, khi ông và những người bạn cùng nhau ra khơi, đánh cá, rồi đưa những mẻ cá tươi về cho các bà con trong làng. Chiếc thuyền tuy cũ, nhưng lại là một phần của ký ức, một phần không thể thiếu trong những năm tháng gắn bó với cuộc sống nơi sông nước. Mỗi lần đi ra sông, ông Hải lại bơi vào những buổi sáng mờ sương, lái thuyền qua những con sóng lăn tăn, nghe tiếng nước vỗ về mạn thuyền.

Ông Hải hay kể cho các con nghe về những lần ông đi thuyền ra giữa sông, ngắm mặt trời mọc trên mặt nước, về những chuyến đi thuyền kéo dài đến tận chiều tối, mệt mỏi nhưng đầy niềm vui. Cái thuyền không chỉ là phương tiện mưu sinh, mà còn là một phần của tuổi trẻ, của những ngày tháng không thể nào quên.

"Chiếc thuyền này đã theo tôi qua bao mùa gió, mùa mưa. Dù nó đã cũ, nhưng nó vẫn bền bỉ, vẫn chịu đựng được những cơn sóng lớn, vẫn đưa tôi ra khơi và đưa tôi trở về," ông Hải thường nói.

Mỗi buổi sáng, khi mặt trời mới lên, ông lại thắp một nén nhang bên bến sông, rồi bước vào chiếc thuyền cũ, bắt đầu một ngày mới. Những ngày mùa hè, khi cơn gió nhẹ nhàng lướt qua, ông lại lướt thuyền trên mặt nước xanh biếc, nghe tiếng nước vỗ vào mạn thuyền, nghe tiếng chim hót líu lo trên cành.

Tuy nhiên, khi chiến tranh bắt đầu vào năm 1970, cuộc sống của ông Hải bắt đầu thay đổi. Những chuyến đi thuyền ra khơi không còn đơn giản như trước. Những cơn sóng không còn chỉ mang lại sự bình yên, mà giờ đây, mỗi chuyến ra khơi đều phải đối mặt với nguy hiểm. Cái thuyền cũ, tuy đã gắn bó với ông bao lâu nay, nhưng giờ đây lại trở thành vật gợi nhớ về những ngày tháng đầy đe dọa. Ngày qua ngày, ông vẫn lái thuyền ra khơi, nhưng những chuyến đi giờ đây không còn vô tư như trước, không còn niềm vui của những buổi sáng thảnh thơi nữa.

Một lần, bà Lan, vợ ông Hải, nhìn chiếc thuyền đang nằm yên trong bến, rồi nhìn sang ông, đôi mắt bà ánh lên vẻ lo âu:

"Anh Hải, chiếc thuyền này đã cũ lắm rồi. Anh không sợ nó sẽ gặp chuyện gì sao?"

Ông Hải mỉm cười, nhưng ánh mắt buồn bã:

"Thuyền này dù cũ, nhưng nó đã theo tôi qua bao mùa sóng gió. Mỗi lần tôi trèo lên chiếc thuyền này, tôi không chỉ cảm thấy an toàn, mà còn cảm thấy mình đang tiếp tục cuộc hành trình, dù có khó khăn hay nguy hiểm."

Năm 1971, chiến tranh kéo dài, những chuyến thuyền của ông Hải giờ đây không còn chỉ là những chuyến đánh cá, mà là những chuyến đi vất vả, đầy gian khổ. Nước sông giờ đục ngầu, không còn trong xanh như trước, những đợt sóng mạnh mẽ không chỉ vì gió, mà còn vì những cuộc tấn công từ xa. Dù vậy, chiếc thuyền vẫn theo ông Hải, vẫn bám vào con sông này như một phần không thể thiếu của cuộc đời.

Có lần, con trai ông Hải nói:

"Ba, chiếc thuyền này không còn sử dụng được nữa đâu. Ba nên thay một chiếc thuyền mới, tốt hơn và an toàn hơn."

Ông Hải nhìn chiếc thuyền cũ của mình, rồi lặng lẽ nói:

"Con không hiểu đâu. Chiếc thuyền này đã theo tôi suốt cuộc đời, không chỉ là phương tiện mà là ký ức, là một phần của tôi. Có thể tôi sẽ không ra khơi mãi mãi, nhưng chiếc thuyền này sẽ luôn là một phần trong trái tim tôi, như một người bạn thân thiết."

Năm 1972, dù chiến tranh càng tàn khốc, ông Hải vẫn giữ chiếc thuyền cũ. Dù những chuyến đi ngày càng trở nên khó khăn hơn, ông vẫn không thể từ bỏ. Mỗi khi ngồi trên chiếc thuyền, ông không chỉ nhìn thấy những bãi bồi, những con sóng mà còn nhớ về những năm tháng đã qua. Ông nhớ về những ngày đánh cá vui vẻ, nhớ về những con đường thuyền chở đầy cá, đầy trái cây từ các cánh đồng ven sông. Dù thế giới xung quanh có thay đổi, chiếc thuyền vẫn là nơi mang lại sự bình yên, nơi lưu giữ những ký ức đã qua.

Mùa xuân năm 1973, khi chiến tranh tạm lắng, ông Hải vẫn ngồi trên chiếc thuyền, nhìn ra khơi. Nước sông đã dần lắng xuống, nhưng chiếc thuyền của ông không còn bền bỉ như xưa. Vỏ thuyền bắt đầu mục nát, những miếng gỗ không còn khít với nhau như trước. Thế nhưng, dù có cũ kỹ đến đâu, chiếc thuyền vẫn là một phần không thể thay thế trong lòng ông.

Một ngày, con trai ông về thăm, nhìn chiếc thuyền và nói:

"Ba, chiếc thuyền này không thể đi tiếp nữa đâu. Ba nên mua một chiếc thuyền mới đi."

Ông Hải thở dài, nhìn vào chiếc thuyền, rồi cười khẽ:

"Chiếc thuyền này không chỉ là phương tiện đi lại. Nó là phần của tôi, của gia đình mình, là nơi tôi đã trải qua bao nhiêu năm tháng. Đừng nghĩ chiếc thuyền này chỉ là một vật dụng, nó còn mang trong mình tất cả những ký ức, những câu chuyện mà tôi đã sống qua."

Dù cuối cùng ông Hải không ra khơi nữa, chiếc thuyền cũ vẫn được giữ lại bên bến. Mỗi khi nhìn thấy nó, ông lại nhớ về những ngày tháng khi nó còn vững vàng giữa sóng gió, khi nó là niềm tin và hy vọng của ông, của những chuyến đi không ngừng nghỉ.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc, cuộc sống trong làng bắt đầu phục hồi. Những chiếc thuyền mới xuất hiện trên sông, nhưng ông Hải vẫn giữ chiếc thuyền cũ bên bờ. Nó không còn ra khơi, không còn vượt qua những con sóng lớn nữa, nhưng nó vẫn là một phần không thể thiếu trong ký ức của ông.

Vì có những chiếc thuyền không chỉ để ra khơi,

mà còn để giữ lại trong lòng những ký ức, những tình cảm không thể thay thế. Dù có bao nhiêu chiếc thuyền mới xuất hiện, thì chiếc thuyền cũ ấy vẫn luôn có một chỗ đặc biệt trong trái tim ông Hải, như một biểu tượng của những gì đã qua, của những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn