Chiếc thuyền nan trên sông Bến Hải
Trên bến sông Bến Hải, nơi ngày xưa từng chia đôi hai miền, vẫn còn chiếc thuyền nan cũ, lặng lẽ nằm dưới tán cây, bầu trời chiều nhuộm đỏ ánh nắng. Hôm Đoàn phường dẫn đoàn viên đến, bác Tư – cựu dân công – chậm rãi kể: “Chiếc thuyền nan này từng đưa lương thực, thuốc men cho bộ đội qua những ngày bom nổ, cầu bị phá, đường bị chia cắt. Mỗi lần chèo qua sông, nước xiết, bom rơi, trái tim chúng tôi như thắt lại. Nhưng không ai dám bỏ cuộc, vì biết một thùng gạo, một hòm đạn kịp đến tiền tuyến, là
Trên bến sông Bến Hải, nơi ngày xưa từng chia đôi hai miền, vẫn còn chiếc thuyền nan cũ, lặng lẽ nằm dưới tán cây, bầu trời chiều nhuộm đỏ ánh nắng. Hôm Đoàn phường dẫn đoàn viên đến, bác Tư – cựu dân công – chậm rãi kể: “Chiếc thuyền nan này từng đưa lương thực, thuốc men cho bộ đội qua những ngày bom nổ, cầu bị phá, đường bị chia cắt. Mỗi lần chèo qua sông, nước xiết, bom rơi, trái tim chúng tôi như thắt lại. Nhưng không ai dám bỏ cuộc, vì biết một thùng gạo, một hòm đạn kịp đến tiền tuyến, là cứu mạng bao người.” Bác kể tiếp, có một cô bé mới 16 tuổi lần đầu chèo thuyền qua sông, tay run nhưng mắt sáng rực quyết tâm. Khi thuyền lật giữa dòng, một bạn trai nhảy xuống cứu, cố giữ thuyền và cứu đồng đội. Sau trận ấy, cô bé và bạn trai đều hy sinh trong lần vận chuyển tiếp theo, nhưng chiếc thuyền vẫn còn, chứng nhân cho lòng dũng cảm của tuổi trẻ. Các đoàn viên đứng lặng, tưởng tượng từng nhịp mái chèo rít qua nước, từng bàn tay nắm chặt nhau giữa bão đạn. Một bạn trẻ thốt lên: “Chiếc thuyền nhỏ mà sức mạnh lớn quá… như chính tuổi trẻ ngày xưa vậy.” Bác Tư mỉm cười, mắt ngân ngấn: “Đúng vậy, tuổi trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, nhưng phải luôn nhớ rằng mọi bình yên đều được vun đắp bằng hy sinh, bằng sự quả cảm thầm lặng.” Khi đoàn rời bến sông, ánh hoàng hôn chiếu trên mặt nước, phản chiếu chiếc thuyền nan cũ, như thắp sáng cả một thời hoa lửa – nơi tuổi trẻ đã dám đứng giữa dòng nước xiết, giữa bom đạn để giữ cho quê hương tồn tại và phát triển.


