Chiếc Trống Trường Cũ
Ở Nhơn Hòa Lập, “chiếc trống trường cũ” không chỉ là một vật dụng trong nhà trường, mà là một phần ký ức của bao thế hệ học sinh đã từng đi qua mái trường ấy.
Chiếc trống ấy thường được treo ở một góc cao trong phòng truyền thống hoặc hành lang gần văn phòng. Thân trống đã ngả màu theo thời gian, mặt da không còn căng như ngày đầu, nhưng mỗi khi tiếng trống vang lên, cả sân trường vẫn như lập tức thay đổi nhịp thở.
Tiếng “tùng… tùng… tùng…” của nó không đơn thuần là âm thanh báo hiệu giờ học. Đó là tiếng gọi bắt đầu một buổi sáng mới, là tín hiệu kết thúc giờ ra chơi, là lời nhắc nhở học sinh trở về lớp trong những buổi chiều nắng vàng. Mỗi nhịp trống như một dấu mốc nhỏ của tuổi học trò, lặp đi lặp lại qua từng ngày, từng năm.
Có những buổi sáng sớm, khi sân trường còn vắng, tiếng trống vang lên nghe rất rõ. Âm thanh ấy lan ra khắp dãy lớp học, chạm vào hàng cây, rồi tan vào không gian yên tĩnh của làng quê. Học sinh nghe tiếng trống là biết mình bắt đầu một ngày học mới, với sách vở, thầy cô và bạn bè.
Nhưng “chiếc trống trường cũ” không chỉ gắn với giờ giấc. Nó còn gắn với cảm xúc. Có những buổi chào cờ trang nghiêm, tiếng trống vang lên chậm rãi khiến cả sân trường lặng đi. Có những buổi tổng kết năm học, tiếng trống lại như dồn dập hơn, báo hiệu một chặng đường đã khép lại. Mỗi nhịp trống đều mang theo một bầu không khí khác nhau.
Với thầy cô, chiếc trống là người “giữ nhịp” cho cả ngôi trường. Với học sinh, đó là âm thanh quen thuộc đến mức chỉ cần nghe từ xa cũng biết mình đang ở đâu, đang trong thời điểm nào của ngày học. Và với những người đã rời xa mái trường, tiếng trống ấy đôi khi trở thành một ký ức rất rõ ràng, chỉ cần nhớ lại là cả một thời học sinh như ùa về.
Chiếc trống có thể đã cũ, có thể không còn được thay mới thường xuyên, nhưng chính sự cũ kỹ ấy lại khiến nó trở nên đặc biệt. Nó không chỉ là công cụ, mà là chứng nhân của thời gian - đã nghe qua biết bao thế hệ học trò lớn lên, trưởng thành, rồi rời đi.
“Chiếc Trống Trường Cũ” vì thế không chỉ là một vật trong sân trường.
Mà là nhịp ký ức của tuổi học trò Nhơn Hòa Lập - nơi mỗi tiếng trống vang lên đều như nhắc lại một thời trong trẻo, giản dị nhưng không bao giờ phai trong lòng người./.



