Chiếc võng bên triền dốc
Một chiếc võng bạc màu giữa núi rừng thời chiến đã trở thành nơi gửi gắm tình đồng đội và ký ức về những con người từng cùng nhau đi qua năm tháng gian lao.
Năm 1974, ông Đỗ Văn Hiệp là chiến sĩ thuộc đơn vị vận tải làm nhiệm vụ đưa hàng hóa đến các điểm tập kết. Những chuyến đi thường kéo dài nhiều ngày. Đường rừng gập ghềnh. Ban ngày nắng gắt. Đêm xuống hơi lạnh phủ kín các sườn đồi. Mỗi người lính đều có vài vật dụng quý giá mang theo. Với ông Hiệp, đó là chiếc võng dù màu xanh đã dùng từ ngày mới vào đơn vị. Một buổi chiều cuối năm, khi đang trên đường trở về sau chuyến vận chuyển dài ngày, một đồng đội của ông là anh Nguyễn Thanh Bình bất ngờ bị sốt cao. Đơn vị phải dừng chân bên một triền dốc nhỏ gần bìa rừng. Anh Bình mệt đến mức gần như không thể ngồi dậy. Ông Hiệp liền tháo chiếc võng của mình mắc giữa hai thân cây. — "Nằm nghỉ đi." Anh Bình lắc đầu: — "Còn cậu?" — "Tôi ngồi tựa gốc cây cũng được." Đêm xuống. Sương lạnh phủ dày. Ông Hiệp cùng vài đồng đội thay nhau thức canh và chăm sóc anh Bình. Đến sáng hôm sau, sức khỏe anh dần khá hơn. Đơn vị tiếp tục lên đường. Nhiều năm sau chiến tranh, trong lần gặp mặt đồng đội cũ, anh Bình nhắc lại chuyện chiếc võng năm ấy. Ông Hiệp cười: — "Có chiếc võng thôi mà." Nhưng anh Bình lặng im vài giây rồi nói: — "Không chỉ là chiếc võng." Sau này, chiếc võng cũ đã bạc màu theo năm tháng. Ông Hiệp vẫn cất giữ cẩn thận. Ông thường kể với con cháu: "Có những thứ bình thường trong thời bình. Nhưng giữa những ngày gian khó, nó mang theo cả sự quan tâm và tình nghĩa của con người."



