Bài viết

Chiếc Võng Buộc Hai Đầu

Một chiếc võng buộc vội giữa hai thân cây đã trở thành nơi giữ lại sự sống mong manh của một thương binh – và cũng là ký ức không thể quên của người ở lại.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Ở chiến trường, chiếc võng không chỉ để ngủ,” ông Phúc kể. “Nhiều khi nó là băng ca… là nơi giữ người lại với sự sống.” Đơn vị ông vừa trải qua một trận đánh. Thương binh được đưa về một khu rừng tạm làm trạm cứu chữa. “Không có giường, không có cáng… chỉ có võng.” Họ buộc võng giữa hai thân cây, đặt người bị thương lên đó để dễ chăm sóc. “Có một cậu lính trẻ bị thương nặng, mất nhiều máu.” Ông Phúc cùng vài người khác cố gắng cầm máu, băng bó. “Cậu ấy tỉnh lúc tỉnh lúc mê.” Trời bắt đầu tối, rừng yên lặng lạ thường. “Tôi ngồi bên cạnh, nghe từng nhịp thở.” Chiếc võng đung đưa rất nhẹ theo gió. “Cứ mỗi lần nó động… tôi lại nhìn xem cậu ấy còn thở không.” Cậu lính nắm tay ông, nói rất khẽ: “Anh ơi… em có về được không?” Ông không trả lời ngay. “Tôi chỉ siết nhẹ tay cậu ấy… nói: ‘Cố lên.’” Đêm đó kéo dài như vô tận. “Chúng tôi thay nhau thức, giữ cho cậu ấy tỉnh.” Nhưng đến gần sáng, nhịp thở yếu dần. “Chiếc võng vẫn đung đưa… nhưng người trên đó thì lặng đi.” Ông Phúc cúi đầu:
“Tôi vẫn còn nhớ cảm giác lúc đó… như mọi thứ dừng lại.” Sau này, chiếc võng ấy được tháo xuống, dùng cho những người khác. “Nhưng tôi luôn nhớ cái đêm đó.” Nhiều năm trôi qua, mỗi khi nhìn thấy một chiếc võng buộc giữa hai cây, ông lại dừng lại một chút. “Không phải vì nó đặc biệt… mà vì những gì đã từng diễn ra trên đó.” Ông nói chậm rãi:
“Có những nơi rất giản dị… nhưng lại giữ lại những khoảnh khắc quan trọng nhất của một đời người.” Trong thời hoa lửa, một chiếc võng buộc hai đầu không chỉ là chỗ nằm – mà còn là ranh giới mong manh giữa sự sống và mất mát, nơi những con người cố gắng giữ nhau lại đến phút cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn