Chiếc võng dù buông lỏng và những đêm trắng gác trời sao biên giới
Câu chuyện về sự cảnh giác cao độ và tình đồng đội keo sơn trong những đêm phục kích dài dằng dặc.
Chiến trường Campuchia có những mùa mưa dầm dề nước ngập trắng đồng, nhưng cũng có những đêm khô hạn, gió lùa lạnh buốt qua những cánh rừng thốt nốt bạt ngàn. Đó là thời điểm những người lính tình nguyện phải đối mặt với muôn vàn thử thách khắc nghiệt nhất.
Bác Trần Văn Minh (cựu chiến binh chiến trường Kampong Speu, nay mang di chứng sốt rét rừng ác tính) nhớ lại:
Đêm trắng giữa rừng già: Có những đợt tiểu đội của bác được giao nhiệm vụ chốt giữ một ngã ba trọng yếu để ngăn chặn tàn quân Pol Pot thâm nhập vào các phum sóc. Ban ngày đi tuần tra, phát quang tầm nhìn và giúp dân gặt lúa; ban đêm, anh em cắt cử nhau thức gác từng giờ. Chiếc võng dù căng vội giữa hai thân cây thốt nốt chỉ được nằm chợp mắt chớp nhoáng trong lúc giao ca.
Bác Minh nhớ mãi một đêm trăng mờ, khi cái lạnh cắt da cắt thịt thấm sâu vào lớp áo trận mỏng manh, người đồng đội nằm chiếc võng bên cạnh – một chiến sĩ trẻ quê ở Hà Nam – đã khẽ khàng nhét vào tay bác một viên thuốc ký ninh chống sốt rét cuối cùng và thì thầm: "Cố lên ông ạ, qua mùa mưa này anh em mình hoàn thành nhiệm vụ là được về thăm quê với u rồi".
Lời động viên mộc mạc ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao giúp bác vượt qua những cơn sốt rét run lập cập. Bác bùi ngùi tâm sự rằng, tình đồng chí, đồng đội gắn bó keo sơn qua những năm tháng vào sinh ra tử ấy chính là thứ tài sản thiêng liêng nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho những người lính Cụ Hồ.



