Chiếc võng dù cứu mạng người thương binh
Trong ký ức của ông Nguyễn Bá Ân, điều khiến ông biết ơn nhất sau chiến tranh không phải là những tấm huân chương, mà là tình đồng đội.
Sau trận đánh ác liệt tại Cánh đồng Chum, ông bị thương rất nặng.
Bom đạn vẫn tiếp tục dội xuống, quân địch chưa hề rút lui. Giữa hoàn cảnh ấy, việc đưa một thương binh ra khỏi trận địa gần như là điều không tưởng.
Nhưng đồng đội không bỏ ông lại.
Không có cáng cứu thương, các anh tháo chiếc võng dù mang theo trong hành quân, buộc chặt vào chân rồi thay nhau kéo ông từng mét một xuống chân núi.
Con đường xuống núi đầy đá sắc, bom cày nham nhở. Mỗi bước đi đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả nguy hiểm cận kề.
Đưa được ông xuống núi, đồng đội tiếp tục chuyển lên xe tải đưa về tuyến sau tại Việt Nam điều trị.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhắc đến trận đánh ấy, ông luôn xúc động.
Ông nói:
"Nếu không có đồng đội thì tôi đã nằm lại ở Cánh đồng Chum."
Đối với ông, chiếc võng dù năm ấy không chỉ là vật dụng quân trang.
Đó là chiếc cầu nối giữa sự sống và cái chết.
Đó cũng là biểu tượng đẹp nhất của tình đồng đội trong chiến tranh.
Trong chiến tranh, tình đồng đội nhiều khi chính là phép màu giữ lại sự sống.



