Bài viết

CHIẾC VÕNG DÙ VÀ CƠN SỐT RỪNG- Tuấn DD11D

Đà Nẵng13/05/2026Tống Minh Tuấn (ĐH DD11D)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC VÕNG DÙ VÀ CƠN SỐT RỪNG

Mùa mưa Trường Sơn năm ấy như trút nước xuống đại ngàn, biến những con đường mòn thành bùn lầy nhão nhẹt. Trong một hang đá nhỏ bên sườn đèo, Lâm nằm lịm đi vì cơn sốt rừng hành hạ. Gương mặt chàng trai trẻ tái nhợt, đôi môi khô khốc nứt nẻ, hơi thở nóng rực.

Thắng, người tiểu đội trưởng dày dạn, vừa đi tuần về. Anh đặt khẩu súng sang bên, vội vàng áp bàn tay sần sùi lên trán Lâm. Cơn sốt cao khiến Lâm mê sảng, miệng lẩm bẩm gọi "Mẹ ơi...". Thắng xót xa, anh lấy chút nước suối còn sót lại trong bình tông, thấm vào chiếc khăn tay đã sờn rách để lau mặt cho người đồng đội trẻ.

Đêm ấy, cái lạnh của núi rừng miền Trung như luồn qua từng kẽ đá. Cả tiểu đội chỉ còn một chiếc chăn bông mỏng và một chiếc võng dù nguyên vẹn. Thắng nhường tất cả cho Lâm, còn mình thì ngồi tựa lưng vào vách đá, ôm súng gác cho đồng đội ngủ.

"Đồng chí là khi mình lạnh, nhưng thấy bạn ấm là lòng cũng đủ vui." – Thắng thầm nghĩ khi thấy Lâm bắt đầu cắt cơn sốt, hơi thở dần đều đặn.

Sáng hôm sau, khi tia nắng hiếm hoi xuyên qua tán lá, Lâm tỉnh dậy. Cậu ngỡ ngàng khi thấy Thắng đang loay hoay bên bếp hoàng cầm, nấu bát cháo loãng từ những hạt gạo cuối cùng. Thắng nhìn cậu, cười hiền:

"Dậy rồi hả? Ăn chút cháo cho ấm bụng rồi còn hành quân. Chân không chạy nhanh là tụt lại phía sau đấy!"

Lâm nhìn bát cháo, nhìn đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm của người anh, người đồng chí, cậu nghẹn ngào không nói thành lời. Cậu hiểu rằng, ở nơi hòn tên mũi đạn này, họ không chỉ là những người cùng đứng chung một chiến tuyến, mà đã trở thành anh em ruột thịt, sẵn sàng nhường nhau sự sống, sẻ chia cái chết.

Hòa bình lập lại, Lâm giờ đã là một cựu chiến binh. Mỗi lần trở lại chiến trường xưa, ông vẫn tìm về hang đá cũ, đặt một nhành lan rừng lên bệ đá. Với ông, tình đồng chí năm ấy chính là ngọn lửa sưởi ấm cả cuộc đời, là sức mạnh giúp những người lính vượt qua bao trận oanh tạc để ca khúc khải hoàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn