Chiếc Võng Giữa Hai Gốc Cây
Một chiếc võng đơn sơ mắc giữa hai gốc cây đã trở thành nơi chia sẻ giấc ngủ hiếm hoi và ký ức về tình đồng đội trong những ngày hành quân gian khổ.
Hồ Văn Nam là chiến sĩ vận tải, chuyên gùi hàng qua những cung đường rừng dài dằng dặc. Những ngày hành quân liên tục khiến ai cũng kiệt sức, giấc ngủ trở thành thứ xa xỉ. Trong tổ của Nam có anh Đinh Văn Quý – người luôn mang theo một chiếc võng dù cũ. Võng đã sờn, vài chỗ được buộc lại bằng dây rừng, nhưng vẫn còn dùng được. Điều đặc biệt là Quý không bao giờ ngủ một mình trên võng. Mỗi lần dừng chân, anh luôn gọi một người khác:
“Lên nằm chung cho đỡ lạnh.” Hai người chen nhau trên chiếc võng chật hẹp, lưng sát lưng, vừa ngủ vừa giữ ấm cho nhau giữa rừng đêm ẩm lạnh. Nam nhớ:
“Có hôm mệt quá, nằm lên là ngủ ngay, chẳng cần biết chật hay rộng.” Một đêm, sau một chuyến đi dài, Nam bị sốt cao, người run lên từng cơn. Quý không nói gì, chỉ kéo Nam lên võng, đắp thêm tấm áo mỏng, rồi ngồi bên cạnh quạt suốt đêm. Nhờ vậy, Nam qua khỏi cơn sốt. Vài tuần sau, trong một lần vận chuyển qua đoạn đường bị đánh phá, tổ của họ gặp phải một trận bom bất ngờ. Khi mọi người kịp tản ra, Quý đã không còn. Sau đó, Nam quay lại tìm. Anh chỉ thấy chiếc võng mắc giữa hai gốc cây, vẫn còn đung đưa nhẹ trong gió. Nam tháo chiếc võng xuống, mang theo bên mình. Sau chiến tranh, anh giữ lại chiếc võng ấy như một kỷ vật. Dù đã cũ kỹ, sờn rách, anh vẫn không nỡ bỏ. Nam nói:
“Chiếc võng này không chỉ để ngủ… nó là nơi người ta giữ nhau lại qua những đêm dài.” Mỗi lần nhìn chiếc võng, Nam lại nhớ đến người đồng đội đã từng chia cho anh một chỗ nằm nhỏ bé, nhưng đủ để vượt qua những ngày tháng gian khổ của thời hoa lửa.



