Chiếc Võng Giữa Hai Gốc Tràm
Đây là câu chuyện được ông Lý Văn Hùng kể lại trong buổi sinh hoạt truyền thống với thanh niên địa phương. Câu chuyện nói về cuộc sống gian khổ nhưng chan chứa tình đồng đội của những người lính giữa rừng tràm miền Tây trong thời chiến tranh.
Năm 1973, đơn vị của ông Hùng đóng quân sâu trong khu rừng tràm ngập nước. Ban ngày mọi người phải ẩn mình dưới tán tràm rậm rạp để tránh máy bay trinh sát, ban đêm mới tranh thủ di chuyển và tiếp tế.
Cuộc sống nơi chiến khu vô cùng cực khổ. Quần áo lúc nào cũng ẩm ướt, muỗi dày đặc và những cơn sốt rét liên tục khiến nhiều chiến sĩ kiệt sức.
Trong đơn vị có anh Nguyễn Văn Dân – một chiến sĩ hiền lành, luôn quan tâm chăm sóc đồng đội. Dù bản thân cũng bị sốt rét nhiều lần nhưng anh lúc nào cũng nhường phần thuốc và thức ăn ít ỏi cho người khác.
Một đêm mưa lớn, đơn vị vừa hành quân trở về sau trận đánh dài thì bất ngờ nhận tin địch đang mở cuộc càn vào khu vực rừng tràm.
Mọi người lập tức thu dọn để di chuyển sang nơi khác trước khi trời sáng. Trong lúc chuẩn bị, ông Hùng lên cơn sốt nặng, người run lẩy bẩy và gần như không thể đi nổi.
Giữa lúc cả đơn vị phải khẩn trương rút đi, anh Dân quyết định ở lại chăm sóc và dìu ông Hùng theo sau dù điều đó rất nguy hiểm.
Ông Hùng xúc động kể:
“Đêm đó anh Dân mắc chiếc võng giữa hai gốc tràm để tôi nằm nghỉ rồi thức trắng canh chừng.”
Tiếng máy bay và tiếng súng vọng lại gần khu rừng mỗi lúc một rõ hơn. Khi trời gần sáng, anh Dân cõng ông Hùng vượt qua vùng nước ngập để kịp theo đơn vị.
Nhờ sự giúp đỡ của anh, ông Hùng đã vượt qua cơn sốt và tiếp tục chiến đấu.
Ít tháng sau, trong một trận càn ác liệt, anh Dân đã hy sinh khi bảo vệ đồng đội rút lui an toàn khỏi khu rừng tràm.
Sau ngày Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông Hùng vẫn luôn nhớ chiếc võng mắc giữa hai gốc tràm năm ấy – nơi ông cảm nhận rõ nhất tình đồng đội thiêng liêng giữa thời hoa lửa.



