Bài viết

Chiếc Võng Giữa Hai Hàng Cây

Một chiếc võng mắc giữa hai hàng cây trong rừng đã trở thành nơi nghỉ ngơi hiếm hoi, nhưng cũng là nơi lưu lại ký ức cuối cùng của một người lính trẻ.

Gia Lai29/04/2026Châu Minh Thắng (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Sáng kể rằng, trong những ngày hành quân dài, một giấc ngủ trọn vẹn là điều xa xỉ. Những lúc hiếm hoi được dừng lại, họ chỉ cần một chiếc võng và hai thân cây là có thể tạm nghỉ. Một buổi chiều, đơn vị ông dừng chân trong một khu rừng thưa. Không có dấu hiệu nguy hiểm, nên họ tranh thủ nghỉ ngơi. Trong nhóm có một người lính trẻ tên là Trịnh Văn Hào. Hào nhanh nhẹn, hay cười, và luôn là người mắc võng nhanh nhất. “Ngủ chút thôi, rồi đi tiếp,” Hào nói, vừa buộc dây võng giữa hai thân cây. Ông Sáng nằm võng bên cạnh, nhìn thấy Hào đung đưa nhẹ, mắt nhắm lại. Rừng chiều yên tĩnh hiếm hoi. Nhưng rồi, như nhiều lần khác, sự yên tĩnh ấy không kéo dài. Tiếng pháo bất ngờ vang lên từ xa, rồi gần dần. “Dậy! Di chuyển!” – mệnh lệnh vang lên. Mọi người vội vàng thu dọn. Ông Sáng nhảy xuống võng, quay sang gọi Hào. Không thấy trả lời. Ông lại gần. Chiếc võng vẫn đung đưa nhẹ. Hào nằm đó, nhưng không còn cử động. Một mảnh đạn đã xuyên qua, đến nhanh đến mức anh không kịp thức dậy. Ông Sáng đứng lặng, tay vẫn giữ sợi dây võng. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá im lặng. Họ buộc phải rời đi ngay sau đó. Chiếc võng được tháo xuống, nhưng ông Sáng giữ lại một đoạn dây. Nhiều năm sau, ông vẫn còn giữ đoạn dây võng ấy. “Nó nhẹ thôi,” ông nói, “nhưng mang theo cả một ký ức nặng.” Với ông, chiếc võng không chỉ là nơi nghỉ ngơi. Mà còn là nơi nhắc nhớ rằng, trong chiến tranh, ranh giới giữa một giấc ngủ và sự ra đi đôi khi chỉ là một khoảnh khắc. Giữa thời hoa lửa, có những giấc ngủ không bao giờ tỉnh lại. Và có những người ở lại, mang theo ký ức ấy suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn