Bài viết

Chiếc võng giữa hai thân cây

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến Đường Trường Sơn, có những giấc ngủ không bao giờ trọn vẹn, nhưng lại quý hơn bất cứ sự nghỉ ngơi nào khác.

Đêm hôm đó, sau một chặng hành quân dài, cả tổ dừng lại trong một khoảng rừng thưa. Trời vẫn còn ẩm hơi sương, đất mềm và lạnh. Ai cũng mệt đến rã rời, vai nặng trĩu ba lô, chân gần như không muốn bước thêm nữa.

Không có lán trại. Không có chỗ nằm tử tế. Chỉ có rừng và những thân cây đứng im lặng giữa bóng tối.

Một người lính trẻ lấy trong ba lô ra một tấm võng đã cũ. Không nói nhiều, anh tìm hai thân cây đủ gần nhau rồi buộc dây.

Từng nút buộc được siết lại cẩn thận. Tay anh run vì mệt, nhưng vẫn làm rất chắc. Một người đồng đội đứng cạnh hỗ trợ, giữ dây cho khỏi tuột.

Chỉ một lúc sau, chiếc võng đã được căng lên giữa hai thân cây.

Không rộng. Không êm. Nhưng đủ để nằm tạm.

Người lính trẻ nhìn một lượt, rồi khẽ nói:
“Cậu nằm trước đi.”

Người kia lắc đầu:
“Cậu mệt hơn.”

Cuối cùng, họ không tranh nhau lâu. Chỉ một người nằm xuống trước, người còn lại ngồi tựa gốc cây, canh chừng và nghỉ ngắn.

Chiếc võng khẽ đung đưa trong gió rừng. Lá cây rơi nhẹ xuống, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng thở đều đặn của người vừa nhắm mắt.

Không ai nói gì nhiều.

Chỉ có sự chia sẻ rất tự nhiên: một chỗ nằm nhỏ, một khoảng nghỉ ngắn, nhưng dành cho người cần nó hơn.

Sau một lúc, người đang ngồi cũng tựa lưng xuống đất, nhắm mắt nghỉ tạm, vẫn giữ một tay gần chiếc võng như thói quen canh chừng.

Đêm rừng trôi qua chậm rãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn