Chiếc Võng Giữa Hai Thân Cây
Một chiếc võng đơn sơ mắc giữa hai thân cây rừng đã trở thành nơi chia sẻ, nhường nhịn và cả sự hy sinh thầm lặng của những người lính trẻ.
“Chiếc võng là tài sản quý lắm,” ông Nam kể. “Không phải ai cũng có, mà có rồi cũng phải biết nhường nhau.” Đơn vị ông hành quân dài ngày trong rừng sâu. Đêm xuống, ai có võng thì mắc lên ngủ, ai không thì nằm đất. “Trong tổ tôi có hai người chung một chiếc võng – tôi và thằng Hưng.” Hưng nhỏ tuổi hơn, lại hay bị sốt rét rừng. Những đêm lạnh, nó run bần bật. “Ban đầu chúng tôi thay nhau nằm. Nhưng dần dần… tôi để nó nằm nhiều hơn.” Một đêm mưa lớn, nước tràn khắp nơi. Đất ướt nhão, không thể nằm được. “Hưng lúc đó sốt cao, gần như không còn sức.” Ông Nam mắc võng lên, đặt Hưng vào trong. “Còn tôi ngồi tựa vào gốc cây, đội mưa suốt đêm.” Gió rừng thổi lạnh buốt. Mưa rơi không ngớt. “Có lúc tôi buồn ngủ quá, nhưng không dám ngủ. Sợ nó trở mình ngã xuống.” Đến gần sáng, mưa ngớt. Hưng tỉnh lại, nhìn thấy ông vẫn ngồi đó, ướt sũng. “Nó hỏi: ‘Sao anh không ngủ?’” Ông chỉ cười:
“Ngủ rồi… ngủ bằng mắt thôi.” Hưng im lặng, rồi quay mặt đi. Có lẽ để giấu đi điều gì đó. Vài tháng sau, trong một trận đánh, Hưng đã không trở về. “Tôi vẫn giữ chiếc võng ấy… dù nó đã rách nhiều chỗ.” Ông Nam vuốt nhẹ bàn tay, như đang chạm vào một kỷ vật vô hình:
“Mỗi lần nhìn thấy, tôi lại nhớ đến một đêm mưa… và một người đã nằm trong đó.” Trong thời hoa lửa, một chiếc võng không chỉ để nghỉ ngơi – mà còn là nơi giữ lại tình người, sự nhường nhịn và những ký ức không thể nào quên.



