Chiếc Võng Giữa Núi Rừng Vị Xuyên
Đã hơn bốn mươi năm trôi qua nhưng ông Lưu Văn Thành vẫn giữ chiếc võng dù cũ đã sờn bạc theo thời gian. Với ông, chiếc võng ấy không chỉ là vật dụng của người lính mà còn là nơi lưu giữ biết bao ký ức về đồng đội và những tháng ngày chiến đấu ác liệt tại mặt trận Vị Xuyên.
Năm 1981, ông Thành lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Những ngày đầu tới Vị Xuyên, ông không thể quên hình ảnh núi rừng bị bom pháo cày xới nham nhở. Các cao điểm phủ đầy khói súng, cây cối cháy đen và chiến hào ngoằn ngoèo men theo sườn núi đá.
Ông kể:
“Ở Vị Xuyên, người lính quý nhất là những phút được ngả lưng nghỉ ngơi sau các trận pháo kích.”
Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 685. Ban ngày chiến đấu và củng cố công sự, ban đêm vận chuyển đạn dược, lương thực lên chốt. Những lúc hiếm hoi yên tiếng súng, anh em mắc võng trong hầm đá để chợp mắt.
Một đêm mùa hè năm 1985, sau nhiều giờ pháo kích dữ dội, cả đơn vị vừa tranh thủ nghỉ ngơi thì nhận tin có thương binh mắc kẹt ngoài chiến hào.
Không kịp suy nghĩ, ông Thành cùng chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Mão mang chiếc võng dù lao ra giữa mưa pháo để cứu đồng đội.
Tiếng đạn nổ rung chuyển cả sườn núi. Đất đá liên tục đổ xuống lối đi. Khi tới nơi, họ phát hiện một chiến sĩ bị thương nặng ở chân, không thể di chuyển.
Ông Thành và Mão nhanh chóng buộc người bị thương vào võng rồi thay nhau khiêng về tuyến sau. Nhưng giữa đường, pháo địch lại dội xuống dữ dội.
Trong lúc che chắn cho thương binh, chiến sĩ Nguyễn Văn Mão bị mảnh pháo găm vào ngực. Dù đau đớn, Mão vẫn cố giữ chặt chiếc võng để đồng đội không bị rơi xuống vực đá.
Ông Thành nghẹn ngào nhớ lại:
“Mão chỉ nói: ‘Đừng bỏ thương binh lại’. Đó là câu nói tôi nhớ suốt đời.”
Sau gần một giờ vượt qua mưa pháo, cả tổ mới đưa được thương binh về trạm quân y. Nhưng chiến sĩ Nguyễn Văn Mão đã hy sinh ngay trong đêm ấy.
Sáng hôm sau, chiếc võng dù còn thấm máu đồng đội được ông Thành gấp lại cẩn thận và giữ bên mình suốt những năm tháng còn chiến đấu ở Vị Xuyên.
Những năm tháng nơi biên giới đã để lại trong ông nhiều ký ức đau thương nhưng đầy tự hào. Ông nhớ những đêm rét buốt cùng đồng đội chia nhau từng ngụm nước, những bữa cơm vội trong hầm đá và tình đồng chí thiêng liêng giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với nhiều vết thương do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi lần nhìn chiếc võng cũ, ông lại nhớ đến người đồng đội trẻ đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng Vị Xuyên.
Người cựu chiến binh già xúc động nói:
“Tuổi trẻ của chúng tôi đã gửi lại nơi biên giới Hà Giang. Những người còn sống hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh của đồng đội năm xưa.”



