Chiếc võng giữa rừng mưa
Đêm Trường Sơn cuối mùa khô, mưa rừng bất ngờ trút xuống ào ạt như thác đổ. Nước từ những thân cây, ngọn lá xối xuống tạo từng dòng trắng xóa. Trong gian lán tạm, đơn vị thanh niên xung phong vội căng lại mái bạt, kê đường chống lụt.
Giữa lúc ấy, cô gái tên Thoa – mới tròn mười tám – cặm cụi mắc chiếc võng của mình giữa hai thân cây. Chiếc võng đã sờn, vài mắt lưới đã rách, nhưng cô cứ nâng niu như báu vật. Mỗi tối, trước khi nằm ngủ, Thoa lại vuốt dọc theo mép võng, ánh mắt chan chứa yêu thương.
Chị em cùng tổ hỏi mãi, một tối cô mới kể.
Chiếc võng ấy do cha cô đan tặng trước ngày cô lên đường. Ông là cựu chiến binh chống Pháp, mất một chân trong chiến dịch Điện Biên. Khi tiễn con đi, ông chỉ nói:
– “Bố không có gì cho con ngoài chiếc võng này. Con ra chiến trường, đừng quên nghĩ đến gia đình, nhưng cũng đừng vì thế mà sợ gian khổ. Người lính thì phải biết gác nỗi nhớ lại, làm tròn nhiệm vụ.”
Thoa gật đầu, ôm chiếc võng mà nước mắt cứ rơi.
Trọng điểm C5 hôm đó bị máy bay đánh phá liên tục. Nhiệm vụ của tổ Thoa là san lấp hố bom, mở đường cho xe chở hàng vào chiến trường. Đêm mưa khiến đất sình lầy, từng nhát cuốc nặng như kéo cả ngọn núi. Những ánh pháo sáng rực bầu trời, soi rõ từng giọt nước mưa quất vào mặt rát buốt.
Bỗng tiếng còi hụ vang lên báo hiệu bom nổ chậm. Tất cả tản ra tránh. Sau tiếng nổ rung trời, đất đá đổ ập xuống, chặn ngang con đường mới san.
Tổ trưởng la lớn:
– “Phải thông đường trước rạng sáng! Nếu xe không qua được, mặt trận thiếu đạn, bộ đội ta sẽ nguy!”
Thoa cùng đồng đội lao vào dọn đất đá. Mưa mỗi lúc một to. Gió thổi ào ào như muốn quật ngã tất cả.
Đến gần sáng, cả tổ kiệt sức, nhưng còn một khối đá lớn chắn giữa đường. Nhiều người đề xuất đợi công binh. Thoa bặm môi:
– “Không kịp đâu! Để em gài thuốc nổ phá đá!”
Cô gái nhỏ bé, đôi tay run run nhưng ánh mắt rực sáng. Thoa mang bộc phá tới khối đá, cẩn thận từng động tác. Nhưng đất trơn, mưa xối, chân Thoa trượt, cả người ngã xuống. Mọi người chạy tới đỡ, nhưng Thoa đã bị đá đè trúng phần ngực.
Cô thều thào:
– “Mọi người… mau nổ bộc phá đi… cho xe kịp qua…”
Máu hòa vào nước mưa loang đỏ cả mặt đường. Tiếng động cơ xe phía xa vọng lại. Đồng đội chỉ kịp sơ cứu và đưa Thoa về lán trong mưa.
Sáng hôm đó, đường thông. Xe hàng vượt qua đúng thời điểm. Nhưng Thoa thì không qua khỏi.
Trong ba lô của cô, bên cạnh chiếc áo mưa rách và vài lá thư chưa kịp gửi, chỉ còn chiếc võng cũ. Người chị cùng tổ mở ra, thấy ở góc võng có thêu dòng chữ nhỏ:
“Con đi giữ đường – Như bố giữ nước”
Mọi người bật khóc. Chiếc võng được treo lên giữa lán, khô dần theo gió sớm, như vẫn giữ hơi ấm của cô gái trẻ.
Chiếc võng đơn sơ đã theo Thoa vào chiến trường, chứng kiến sự hi sinh thầm lặng của một cô gái thanh niên xung phong. Cô đi giữ đường để từng chuyến xe ra tiền tuyến thông suốt, để bộ đội ta có thể chiến đấu và chiến thắng.
Ngày nay, giữa cuộc sống bình yên, chúng ta có thể ngủ yên trong những chiếc giường êm ấm, không biết đến tiếng bom, tiếng pháo. Nhưng đâu đó, trên những cánh rừng Trường Sơn, ký ức về những con người như Thoa vẫn còn vang vọng: kiên cường, dũng cảm, quên mình vì Tổ quốc.
Chiếc võng cũ nhắc nhở mỗi người trẻ hôm nay biết nâng niu hoà bình, sống có lý tưởng, dám hi sinh cho điều lớn lao – như thế hệ cha anh đã từng.



