Bài viết

Chiếc Võng Kết Bằng Nước Mắt (2)

Để cứu Khải bị thương nặng, Lâm đã bất chấp vết thương của chính mình, cố gắng khiêng bạn vượt 20km đường rừng Trường Sơn dưới làn bom đạn. Lâm mất đi một chân nhưng đã giữ được mạng sống cho đồng đội. Tình đồng chí ở đây là sức mạnh phi thường phát ra từ tình yêu thương, giúp con người vượt qua mọi giới hạn của bản thân để bảo vệ người anh em.

Lâm Đồng16/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, tại một cung đường hiểm trở trên dãy Trường Sơn, LâmKhải là hai chiến sĩ công binh cùng tiểu đội. Trong một lần phá bom nổ chậm để mở đường cho xe qua, một khối đất đá sạt lở đã vùi lấp cả hai. Khi anh em đào bới được, Khải bị thương rất nặng, xương sườn gãy đâm vào phổi, hơi thở thoi thóp.

Trên đường cáng thương về tuyến sau, rừng Trường Sơn đổ mưa tầm tã, đường trơn trượt như đổ mỡ. Lâm cùng hai đồng đội khác thay nhau khiêng Khải. Vì thiếu cáng, họ phải dùng chiếc võng bạt duy nhất của Lâm để khiêng bạn.Đi được nửa đường, một trận oanh tạc bằng bom tọa độ ập xuống. Một mảnh bom găm trúng đùi Lâm, nhưng anh không hề buông tay cáng. Anh cắn chặt môi đến bật máu, cố bước tiếp vì biết rằng nếu mình dừng lại, Khải sẽ mất máu mà chết trước khi kịp đến trạm quân y.Đến đêm, khi nghỉ chân trong một hang đá, Lâm thấy Khải run lên vì rét. Anh tháo chiếc áo trấn thủ đang mặc, đắp thêm cho bạn, rồi ngồi tựa lưng vào vách đá, nắm chặt tay Khải suốt đêm để truyền hơi ấm:
  • "Khải ơi, cố lên. Về quê tao sẽ dắt mày đi hội Lim, mày còn phải hát cho tao nghe mà..."

Sáng hôm sau, khi đến được trạm quân y, Khải được đưa vào hầm mổ cấp cứu. Lúc này, Lâm mới ngã gục xuống. Các bác sĩ bàng hoàng phát hiện vết thương ở chân Lâm đã tím tái, sưng vù vì anh đã gắng sức di chuyển suốt 20 cây số đường rừng.Khải may mắn sống sót, nhưng Lâm phải cưa bỏ một phần chân trái. Ngày Khải tỉnh dậy, nhìn thấy bạn nằm giường bên cạnh với ống quần trống trải, anh đã khóc nức nở. Lâm chỉ cười, lấy tay quệt nước mắt cho bạn:
  • "Khóc cái gì? Cái võng của tao rách rồi, mày phải đền cho tao cái võng mới để tao còn nằm khểnh ở quê chứ!"

Mấy chục năm sau, khi đã trở thành những ông lão, họ vẫn giữ thói quen nằm võng mỗi trưa hè. Chiếc võng bạt năm xưa giờ được treo ở vị trí trang trọng trong nhà ông Khải như một biểu tượng của sự cứu rỗi và lòng trung thành.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn