Chiếc Võng Kết Bằng Nước Mắt (2)
Để cứu Khải bị thương nặng, Lâm đã bất chấp vết thương của chính mình, cố gắng khiêng bạn vượt 20km đường rừng Trường Sơn dưới làn bom đạn. Lâm mất đi một chân nhưng đã giữ được mạng sống cho đồng đội. Tình đồng chí ở đây là sức mạnh phi thường phát ra từ tình yêu thương, giúp con người vượt qua mọi giới hạn của bản thân để bảo vệ người anh em.
Năm 1969, tại một cung đường hiểm trở trên dãy Trường Sơn, Lâm và Khải là hai chiến sĩ công binh cùng tiểu đội. Trong một lần phá bom nổ chậm để mở đường cho xe qua, một khối đất đá sạt lở đã vùi lấp cả hai. Khi anh em đào bới được, Khải bị thương rất nặng, xương sườn gãy đâm vào phổi, hơi thở thoi thóp.
"Khải ơi, cố lên. Về quê tao sẽ dắt mày đi hội Lim, mày còn phải hát cho tao nghe mà..."
"Khóc cái gì? Cái võng của tao rách rồi, mày phải đền cho tao cái võng mới để tao còn nằm khểnh ở quê chứ!"



