Cựu chiến binh

Chiếc võng mắc chung hai người

Đêm ấy, đơn vị dừng chân giữa một cánh rừng. Mưa vừa tạnh. Đất dưới chân còn nhão, nước nhỏ từng giọt từ những tán cây xuống. Ai cũng mệt sau một ngày hành quân dài. Chúng tôi tìm chỗ nghỉ, nhưng lán tạm đã chật.

An Giang12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chiếc võng mắc chung hai người

Đêm ấy, đơn vị dừng chân giữa một cánh rừng.

Mưa vừa tạnh.

Đất dưới chân còn nhão, nước nhỏ từng giọt từ những tán cây xuống.

Ai cũng mệt sau một ngày hành quân dài.

Chúng tôi tìm chỗ nghỉ, nhưng lán tạm đã chật.

Tôi nhìn quanh rồi thấy Lâm đang mắc chiếc võng của mình giữa hai thân cây.

Cậu gọi:

Được!

Gì?

Vào đây ngủ chung cho đỡ chật.

Tôi bật cười:

Chiếc võng nhỏ thế này mà hai người?

Lâm đáp:

Hai thằng gầy, nằm nghiêng một chút là được.

Thế là hai chúng tôi cùng mắc võng.

Chiếc võng vốn chỉ đủ cho một người, nay phải chia đôi.

Lâm nằm phía ngoài.

Tôi nằm phía trong.

Cả hai cố giữ yên để chiếc võng khỏi chao.

Một lúc lâu, chẳng ai nói gì.

Rừng đêm yên tĩnh.

Chỉ có tiếng nước nhỏ xuống lá và tiếng côn trùng.

Lâm bỗng hỏi:

Mi có nhớ nhà không?

Tôi đáp:

Có. Mi thì sao?

Nhớ chứ.

Rồi cậu kể về quê mình.

Về con đường làng.

Về mẹ.

Về những ngày trước khi nhập ngũ.

Tôi cũng kể chuyện quê tôi.

Hai người nằm chung một chiếc võng, mỗi người nói về một mái nhà ở rất xa.

Có lúc chiếc võng chao mạnh.

Lâm bật cười:

Nằm yên coi!

Tôi đáp:

Mi cũng nằm yên đi!

Cả hai cùng cười nhỏ.

Rồi tiếng cười tắt dần.

Chúng tôi chìm vào giấc ngủ.

Gần sáng, tôi tỉnh giấc.

Chiếc võng vẫn đung đưa rất nhẹ.

Lâm còn ngủ.

Tôi nhìn lên những tán cây và chợt nghĩ: ở quê nhà, có lẽ mẹ tôi cũng đang thức dậy chuẩn bị cho một ngày mới.

Còn chúng tôi đang nằm giữa rừng.

Không có giường.

Không có mái nhà.

Chỉ có một chiếc võng nhỏ và một người đồng đội bên cạnh.

Nhưng lạ thay, tôi lại thấy yên tâm.

Bởi trong những năm tháng ấy, có người nằm cạnh mình cũng là một điều quý giá.

Sáng hôm sau, tiếng gọi tập hợp vang lên.

Lâm bật dậy, suýt làm tôi ngã khỏi võng.

Dậy đi!

Tôi cười:

Suýt nữa mi cho tao xuống đất rồi.

Lâm vừa gấp võng vừa nói:

Thế mới biết võng một người thì dễ, hai người thì phải biết nhường nhau.

Câu nói ấy làm tôi nhớ mãi.

Không chỉ chiếc võng mới cần sự nhường nhịn.

Trong cuộc sống quân ngũ cũng vậy.

Người khỏe giúp người yếu.

Người còn sức mang thêm đồ.

Người có nước chia cho người khát.

Người còn thức thì để người khác ngủ.

Có những điều tưởng rất nhỏ nhưng chính chúng làm nên tình đồng đội.

Nhiều năm sau, bác Được kể:

“Chiếc võng hôm ấy nhỏ lắm. Hai người nằm thì chật, nhưng chẳng ai thấy phiền. Bởi chúng tôi đã quen với việc có gì thì chia cho nhau.”

Bác cười khi nhớ lại:

“Sau này có nhà cửa, giường chiếu đầy đủ, tôi vẫn nhớ chiếc võng năm ấy. Không phải vì nó thoải mái, mà vì trên chiếc võng đó tôi hiểu thêm thế nào là tình đồng đội.”

Một chiếc võng chỉ là một vật dụng nhỏ.

Nhưng giữa rừng sâu, nó trở thành nơi hai người lính chia nhau một chút chỗ nằm, một chút hơi ấm và những câu chuyện về quê nhà.

Chiếc võng mắc chung hai người không rộng, nhưng đủ để chứa một tình bạn lớn — thứ tình cảm được tạo nên từ sự nhường nhịn, sẻ chia và những tháng ngày cùng nhau vượt qua gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn