Chiếc Võng Mắc Giữa Hai Gốc Cây
Một chiếc võng dù mắc giữa hai gốc cây trong rừng Trường Sơn đã trở thành nơi lưu giữ tình đồng đội và những giấc ngủ ngắn ngủi của người lính giữa thời hoa lửa.
Năm 1972, tuyến đường Trường Sơn bước vào những tháng ngày ác liệt nhất. Bom đạn liên tục dội xuống các trọng điểm, khiến những người lính thông tin phải ngày đêm bám rừng để giữ liên lạc giữa các đơn vị. Ông Phạm Quang Diệu khi ấy là chiến sĩ kéo dây thông tin mới hai mươi tuổi. Công việc của ông và đồng đội là men theo rừng sâu nối lại các đoạn dây bị bom cắt đứt. Những chuyến đi thường kéo dài nhiều ngày. Ban đêm, họ mắc võng ngủ tạm giữa hai gốc cây lớn, bên dưới chỉ là đất ẩm và lá mục. Trong tiểu đội có anh Sâm — người lính quê Quảng Ngãi, lớn tuổi hơn mọi người vài tuổi. Anh rất khéo tay, thường là người mắc võng cho cả nhóm trước khi trời tối. Anh hay nói đùa: — “Mắc võng chắc thì mới có sức mai đi tiếp.” Chiếc võng của anh Sâm là loại võng dù màu xanh đã bạc, vá nhiều chỗ bằng chỉ trắng. Dù cũ nhất đội nhưng cũng rộng và chắc nhất. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, anh còn kéo võng sát đồng đội để mọi người đỡ lạnh. Một lần ông Diệu bị sốt rét nặng, run đến mức không tự mắc nổi võng. Anh Sâm lặng lẽ nhường chiếc võng của mình rồi ngồi tựa gốc cây thức gần cả đêm. Ông Diệu nhớ mãi câu nói của anh lúc ấy: — “Còn ngủ được là còn khỏe.” Ít tuần sau, trong lúc sửa đường dây gần một trọng điểm bom, tiểu đội bị máy bay phát hiện. Tiếng nổ rung chuyển cả cánh rừng. Khi khói bụi tan đi, anh Sâm đã hy sinh trong lúc cố giữ cuộn dây liên lạc không bị đứt. Tối hôm đó, cả tiểu đội quay về nơi trú quân cũ. Chiếc võng xanh của anh vẫn còn mắc lặng lẽ giữa hai gốc cây, đung đưa nhẹ trong gió rừng. Không ai đủ can đảm tháo nó xuống ngay đêm ấy. Sau chiến tranh, ông Diệu giữ lại chiếc võng cũ như một kỷ vật. Dù lớp vải đã sờn rách theo năm tháng, ông vẫn cất rất cẩn thận. Ông thường kể với con cháu: — “Ngày xưa người lính chẳng có gì nhiều. Một chiếc võng nhỏ thôi cũng đủ trở thành mái nhà giữa rừng sâu thời hoa lửa.”



