Chiếc Võng Mắc Giữa Hai Gốc Cây (1)
Trong những năm tháng chiến tranh gian khó, một chiếc võng bạc màu mắc giữa hai gốc cây rừng đã trở thành nơi nghỉ ngơi ngắn ngủi, nơi những người lính chia nhau từng câu chuyện và tình đồng đội của thời hoa lửa.
Năm 1971, ông Lê Quốc Bảo vừa tròn 23 tuổi, công tác trong một đơn vị trinh sát hoạt động ở vùng rừng núi. Những ngày hành quân kéo dài. Có hôm đi từ sáng đến khuya. Có hôm vừa nghỉ chưa lâu đã tiếp tục lên đường. Trong tổ công tác của ông Bảo có anh Đinh Văn Hậu, quê Thanh Hóa. Anh Hậu lớn tuổi hơn vài năm. Tính điềm đạm. Luôn nhường phần thuận lợi cho đồng đội trẻ hơn. Anh có một chiếc võng dù màu xanh đã dùng nhiều năm. Vải võng bạc màu. Hai đầu dây buộc đã thay nhiều lần. Nhưng anh vẫn giữ. — "Nằm quen rồi." — anh thường cười nói vậy. Một chiều cuối mùa khô. Đơn vị dừng chân trong rừng để nghỉ tạm. Ai cũng mệt. Ông Bảo bị sốt nhẹ từ hôm trước. Người mệt rã rời. Anh Hậu lặng lẽ tháo chiếc võng của mình mắc giữa hai thân cây. — "Nằm nghỉ chút đi." Ông Bảo ngại. — "Còn anh?" — "Anh ngồi cũng được." Buổi chiều hôm ấy trời bất ngờ đổ mưa. Mưa rừng đến nhanh. Tiếng nước rơi kín cả cánh rừng. Ông Bảo nằm trong chiếc võng nhìn lên tán lá. Anh Hậu ngồi tựa gốc cây bên cạnh. Hai người nói chuyện quê nhà. Chuyện đồng ruộng. Chuyện những ngày hòa bình rồi sẽ trở về. Những câu chuyện giản dị. Nhưng ông Bảo nhớ suốt cả cuộc đời. Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc. Ông tìm về thăm người đồng đội cũ. Anh Hậu lấy trong chiếc rương gỗ một chiếc võng đã cũ. — "Anh vẫn còn giữ sao?" — ông Bảo hỏi. Anh Hậu cười. — "Có những thứ không còn dùng nữa nhưng mình vẫn muốn để lại." Ông Bảo cầm chiếc võng bạc màu thật lâu. Ngoài sân, gió chiều nhè nhẹ thổi. Những cánh rừng năm xưa đã ở lại phía sau. Nhưng tình đồng đội của thời hoa lửa vẫn còn nguyên như chiếc võng cũ mắc giữa hai gốc cây của một thời tuổi trẻ không thể nào quên.



