Chiếc võng nơi trọng điểm bom rơi
Chiếc võng nơi trọng điểm bom rơi
Bà Trần Thị Mai từng là thanh niên xung phong trên tuyến đường vận tải chiến lược. Ký ức sâu sắc nhất của bà là về một chiếc võng màu xanh đã bạc màu theo năm tháng.
Năm 1970, đơn vị của bà làm nhiệm vụ tại một trọng điểm thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Công việc mỗi ngày là san lấp hố bom, sửa đường và bảo đảm cho xe vận tải thông suốt.
Trong đơn vị có một nữ thanh niên xung phong tên Hương. Hương nhỏ tuổi nhất đơn vị nhưng luôn xung phong nhận việc khó.
Một hôm, sau trận bom dữ dội, nhiều người bị thương. Hương cùng đồng đội dùng chiếc võng cá nhân để khiêng thương binh vượt qua nhiều cây số đường rừng.
Những ngày sau đó, chiếc võng ấy tiếp tục được dùng làm cáng cứu thương, che mưa cho người bệnh và thậm chí làm nơi nghỉ tạm cho những chiến sĩ sốt rét.
Có lần, một chiến sĩ bị thương nặng cần chuyển gấp về tuyến sau. Con đường bị bom cày nát, xe không thể đi được. Hương cùng bốn đồng đội thay nhau khiêng chiếc võng suốt gần mười giờ đồng hồ.
Người chiến sĩ ấy sau này được cứu sống.
Không lâu sau, trong một lần làm nhiệm vụ, Hương đã anh dũng hy sinh khi đang cùng đồng đội lấp hố bom.
Sau chiến tranh, người chiến sĩ được cứu năm ấy tìm đến đơn vị cũ. Khi biết câu chuyện về Hương, ông đã lặng người rất lâu.
Ông xin nhận lại chiếc võng đã cũ và giữ gìn như một kỷ vật thiêng liêng.
Bà Mai xúc động kể:
– Chiếc võng ấy không chỉ cứu một người mà còn chứa đựng cả tình yêu thương và sự hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh.
Đến nay, mỗi lần gặp mặt đồng đội, họ vẫn nhắc về Hương như nhắc về một người em gái mãi mãi tuổi đôi mươi.



