Bài viết

Chiếc Xe Chở Yêu Thương

Tây Ninh15/05/2026Hồ Thị Diễm My (xã Nhơn Hòa Lập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Nhơn Hòa Lập, có những thứ đi qua làng mỗi ngày nhưng lại mang theo nhiều hơn cả hành trình của chúng — đó là những chiếc xe chở yêu thương. Không phải xe sang trọng hay ồn ào, mà là những chiếc xe giản dị, đôi khi là xe tải nhỏ, xe máy cũ, có khi chỉ là chiếc xuồng gắn máy chạy dọc theo con kênh quê, nhưng bên trong luôn đầy ắp những điều khiến người ta thấy lòng mình ấm lại.

Buổi sáng, khi sương còn chưa tan hết trên cánh đồng, chiếc xe đầu tiên đã lăn bánh qua con đường đất đỏ. Trên xe là gạo, là thùng rau, là những bao hàng nhỏ từ chợ huyện mang về xóm. Người điều khiển xe không nói nhiều, chỉ chăm chú nhìn đường, bởi họ biết mỗi chuyến đi không chỉ là vận chuyển hàng hóa, mà còn là đưa cuộc sống đến từng gia đình trong làng.

Có những chuyến xe chở vật liệu xây dựng, đưa từng bao xi măng, từng tấm tôn đến những mái nhà đang dựng lại sau mùa mưa gió. Có những chuyến xe chở học sinh ra thị trấn, tiếng cười nói vang lên phía sau thùng xe như một phần của tuổi thơ không thể tách rời khỏi quê hương. Và cũng có những chuyến xe chỉ đơn giản là đi qua từng con đường nhỏ, dừng lại vài phút để trao nhau một bó rau, một rổ cá, hay một lời hỏi thăm tưởng chừng bình thường nhưng lại đủ làm ấm cả một ngày.

Ở Nhơn Hòa Lập, người ta không gọi đó là công việc vận chuyển. Họ gọi đó là “đi giữ tình làng”. Bởi mỗi lần xe lăn bánh, không chỉ hàng hóa được chuyển đi, mà còn có sự tin cậy giữa con người với nhau. Người gửi gắm niềm tin vào người chở, người chở lại mang theo trách nhiệm giữ trọn niềm tin ấy đến tận nơi.

Có những ngày trời mưa lớn, con đường làng lầy lội, bánh xe lún sâu trong bùn đất. Nhưng chiếc xe vẫn đi, chậm rãi, kiên trì, như chính cách người dân nơi đây vượt qua khó khăn. Có khi phải dừng lại giữa đường, cả xóm cùng ra đẩy xe, không ai cần gọi, cũng không ai tính toán thiệt hơn. Chỉ đơn giản là xe không thể đứng yên, vì phía sau còn những bữa cơm đang chờ, những gia đình đang đợi.

Rồi có những chuyến xe đặc biệt hơn, không chở hàng hóa, mà chở cả sự sẻ chia. Đó có thể là chuyến xe đưa người bệnh ra bệnh viện huyện, là chuyến xe chở quà đến những gia đình khó khăn, hay chuyến xe chở niềm vui đến những buổi họp mặt, lễ hội của xóm làng. Trong từng chuyến đi ấy, người ta không chỉ thấy bánh xe lăn, mà còn thấy tình người lan tỏa dọc theo từng con đường quê.

Chiếc xe ấy có thể cũ kỹ, có thể không nổi bật giữa dòng đời hiện đại, nhưng nó luôn có một vị trí rất riêng trong lòng người dân Nhơn Hòa Lập. Bởi nó không chỉ chở hàng, mà chở cả sự gắn kết, sự quan tâm, và những điều giản dị nhất làm nên hạnh phúc của một miền quê.

Và rồi khi chiều xuống, chiếc xe lại lặng lẽ quay về, dừng bên bến kênh, nơi khói bếp đã bắt đầu bay lên từ những mái nhà. Nó đứng đó một lúc, như cũng đang nghỉ ngơi sau một ngày dài mang theo bao yêu thương đi khắp xóm làng. Ở Nhơn Hòa Lập, người ta quen với hình ảnh ấy đến mức không còn gọi tên nó nữa. Nhưng ai cũng hiểu, mỗi lần chiếc xe lăn bánh, là một lần tình quê được nối dài thêm một chút, bền bỉ và lặng lẽ như chính con người nơi đây./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Xe Chở Yêu Thương | Câu chuyện thời hoa lửa