Chiếc xe đạp chở cả tiền tuyến
Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ở một vùng quê Bắc Giang có một thanh niên nổi tiếng khỏe mạnh và tháo vát. Anh được giao nhiệm vụ vận chuyển lương thực, thuốc men và tài liệu bằng chiếc xe đạp thồ đã được gia cố chắc chắn. Mỗi chuyến đi, chiếc xe chở nặng gấp nhiều lần trọng lượng của người đẩy, len lỏi qua những con đường rừng đầy dốc đá.
Để tránh sự phát hiện của địch, anh thường xuất phát lúc trời chưa sáng hoặc khi màn đêm buông xuống. Có những đoạn đường lầy lội, anh phải buộc dây vào vai rồi kéo xe từng mét. Mồ hôi hòa lẫn bùn đất nhưng anh chưa bao giờ bỏ lại một bao gạo hay một thùng đạn giữa đường.
Một lần, trên đường vận chuyển hàng, anh gặp toán lính địch tuần tra. Bình tĩnh quan sát địa hình, anh nhanh chóng đưa xe xuống khe núi, phủ lá cây ngụy trang rồi vòng qua lối mòn khác để tiếp tục hành trình. Nhờ sự mưu trí ấy, toàn bộ hàng hóa được chuyển đến nơi an toàn.
Sau chiến tranh, chiếc xe đạp cũ vẫn được gia đình gìn giữ như một kỷ vật quý. Nó nhắc nhớ về những con người bình dị đã dùng chính sức lực của mình để tiếp sức cho tiền tuyến. Câu chuyện ấy khẳng định rằng, mỗi bánh xe lăn trên đường kháng chiến đều góp phần đưa dân tộc đến ngày độc lập.



