Chiếc xe đạp cũ
Chiếc xe đạp cũ
Chiếc xe đạp cũ
Tuấn và Vy học khác lớp nhưng cùng đường về. Mỗi chiều, chiếc xe đạp cũ của Tuấn lại kêu “tách tách” khi chở Vy qua con dốc dài. Vy thường cười: “Xe cậu sắp rụng bánh rồi đấy!” Tuấn chỉ đỏ mặt, đạp mạnh hơn. Mùa thi năm đó, Vy chuyển nhà. Ngày cuối cùng, Vy đưa Tuấn một tấm thiệp nhỏ: “Cảm ơn cậu đã chở tớ những ngày mệt nhất.” Tuấn chỉ kịp nhìn theo bóng Vy xa dần. Chiếc xe đạp cũ vẫn nằm ở góc nhà, đã gỉ sét. Nhưng Tuấn chẳng nỡ bỏ, vì mỗi tiếng kêu “tách tách” ngày xưa đã giữ giúp cậu ký ức dịu dàng nhất. Tuấn luôn nghĩ: ai rồi cũng có tuổi trẻ để nhớ, chỉ khác nhau là ta nhớ bằng điều gì – bằng tiếng phượng rơi hay tiếng chiếc xe đạp cũ một thời.



