“Chiếc xe đạp không ai sửa”
“Chiếc xe đạp không ai sửa”
Ở một làng quê ven Nghi Xuân, trong góc sân của một ngôi nhà nhỏ luôn có một chiếc xe đạp cũ dựng nghiêng bên bức tường rêu phong, xích đã han gỉ, lốp xe xẹp xuống từ lâu, nhưng chưa bao giờ bị bỏ đi. Đó là chiếc xe người cha từng dùng để chở con trai đến trường suốt những năm tháng tuổi thơ, những buổi sáng sương còn giăng kín lối, cậu bé ngồi phía sau, ôm chặt lưng bố, còn ông thì đạp xe chầm chậm qua con đường làng quen thuộc.
Ngày con lớn lên, khoác ba lô lên đường nhập ngũ, chiếc xe vẫn còn đó. Trước lúc chia tay, ông vừa dắt xe ra sân vừa nói, như một lời hứa giản dị: “Khi nào về, bố sửa lại xe, hai bố con mình lại đi một vòng làng.” Người con cười, gật đầu, không ai nghĩ đó lại là lần cuối cùng hai cha con đứng cạnh nhau bên chiếc xe cũ.
Tin con hy sinh đến vào một buổi chiều lặng gió. Từ hôm đó, chiếc xe không còn được dắt ra khỏi góc sân nữa. Nó cứ đứng đó, nguyên vẹn như ngày con rời đi, không được sửa, cũng không bị bỏ đi. Xích rỉ sét theo năm tháng, bánh xe dần xẹp xuống, nhưng ông vẫn giữ nguyên tất cả, như thể chỉ cần còn nguyên như vậy, thì lời hứa năm nào vẫn chưa hoàn toàn mất đi.
Mỗi khi trời mưa, ông lại lặng lẽ mang tấm bạt cũ ra phủ lên chiếc xe, buộc cẩn thận từng góc, sợ nước mưa làm nó hỏng thêm. Có hôm trời vừa tạnh, ông lại ra, kéo tấm bạt xuống, lấy chiếc khăn cũ lau nhẹ từng chỗ bám bụi trên tay lái, trên yên xe, động tác chậm rãi, nâng niu như đang chạm vào một phần ký ức còn sót lại.
Người trong làng nhiều lần khuyên ông mang bán sắt vụn cho gọn nhà, nhưng ông chỉ lắc đầu, giọng trầm đi: “Sửa thì sợ nó không còn như cũ… mà bỏ thì… không đành.” Nói rồi ông quay đi, nhưng ai cũng thấy ông đứng lại rất lâu sau đó, tay vẫn đặt trên ghi đông, mắt nhìn xa xăm, như đang thấy lại hình ảnh đứa con trai nhỏ ngày nào ngồi phía sau, cười nói giữa con đường làng đầy nắng.
Chiếc xe vẫn ở đó, qua bao mùa mưa nắng, không còn lăn bánh, nhưng chưa bao giờ trở thành vô nghĩa. Bởi với người cha ấy, chỉ cần chiếc xe còn nguyên, thì những ngày cũ vẫn còn đâu đó, và lời hẹn “một vòng làng” vẫn lặng lẽ tồn tại, dù người trở về thì mãi mãi không còn.



