Chiếc xe không kính trên đường ra trận
Những chiếc xe không kính vẫn băng qua bom đạn, chở theo ý chí và tinh thần lạc quan của người lính.
Trên tuyến đường Trường Sơn, không phải chiếc xe nào cũng còn nguyên vẹn.
Có những chiếc xe chạy mà… không có kính.
Không phải vì thiếu, mà vì kính đã vỡ sau những trận bom.
Nhưng xe vẫn chạy.
Người lính lái xe ngồi sau vô lăng, phía trước là khoảng trống. Gió tạt thẳng vào mặt. Bụi đường phủ kín tóc và áo.
Khi trời mưa, nước tạt vào buồng lái.
Khi bom rơi, sức ép dội đến.
Nhưng họ vẫn cười.
Một người lính kể lại: có lúc vừa lái xe vừa phải lau mắt vì bụi, nhưng vẫn phải nhìn đường cho rõ.
Họ lái xe không chỉ bằng tay, mà bằng cả sự tập trung và lòng dũng cảm.
Ban đêm, họ tranh thủ nghỉ bên đường. Những chiếc xe xếp thành hàng, không cần ánh đèn, chỉ cần đủ gần để nhận ra nhau.
Ngày hôm sau, lại lên đường.
Những chiếc xe không kính ấy trở thành hình ảnh quen thuộc – và những người lính lái xe trở thành nhân chứng sống cho một thời mà khó khăn không thể ngăn bước tiến.



