Anh hùng Lao động

CHIẾC XE TĂNG KHÔNG LÙI BƯỚC

Khắc họa hành trình chiến đấu của xe tăng 363 như biểu tượng của ý chí không khuất phục, nơi thép, con người và tình đồng đội hòa quyện để mở đường cho chiến thắng.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong album gia đình tôi chỉ còn vài tấm ảnh ông Liêm mặc quân phục bạc màu. Mỗi lần nhìn chúng, tôi lại nhớ tới lời ông kể về chiếc xe tăng 363 – người bạn bằng thép đã cùng ông đi qua những năm tháng lửa đạn.

Ông bảo xe tăng với lính là mối quan hệ lạ lắm. Thép thì vô tri, nhưng khi có người ngồi sau tay lái, nó mang linh hồn của họ. Trận đánh Phước Long đầu năm 1975 là minh chứng rõ nhất.

Sáng 2.1, 363 cùng hai xe bạn nhận nhiệm vụ đột phá thẳng vào thị xã theo hướng ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi. Địch bắn chặn dữ dội, hỏa lực từ các dãy phố chính gõ vào vỏ xe chan chát. Bộ binh đi cùng bị thương vong nhiều, từng tốp nằm lại bên những bức tường thủng lỗ chỗ. Một xe bạn hết đạn phải lùi ra sau; xe thứ hai kẹt pháo. Chỉ còn 363 với số đạn ít ỏi.

Trong buồng xe, lái xe là anh chiến sĩ mới ngoài đôi mươi, người đẫm mồ hôi vì sức nóng của động cơ và của căng thẳng. Pháo thủ liên tục báo mục tiêu. Tất cả đều hiểu phía trước là vòng vây rất chặt.

Nhưng 363 đã không lùi bước. Dưới sự chỉ huy của ông Liêm, chiếc xe cơ động từng đoạn, lúc ẩn mình sau dãy nhà, lúc tăng ga bất ngờ. Pháo thủ bắn từng phát thật chắc; người lái xe giữ tay lái vững vàng như thể đã quên mọi tiếng nổ bên ngoài. Thép và người hòa làm một, tạo nên sức mạnh vượt khỏi giới hạn đạn dược.

Địch rối loạn, nhiều đơn vị bỏ vị trí. Khi lực lượng ta được tăng cường, bộ binh theo 363 tràn vào, thế trận đảo chiều. Đến chiều, thị xã hoàn toàn được giải phóng. Anh em bước xuống khỏi 363 mà ai cũng òa khóc – nước mắt của những con người bình thường vừa làm nên điều phi thường.

Sau Phước Long, 363 lại cùng ông đi qua Xuân Lộc, Trạm Bom, sân bay Biên Hòa… Mỗi trận là một lần thử thách ý chí con người. Danh hiệu Anh hùng LLVTND được trao cho ông, nhưng trong câu chuyện gia đình, chiến công luôn gắn với hình ảnh chiếc xe tăng không lùi và những đồng đội không tên.

Năm 1987, Thiếu tá Nguyễn Xuân Liêm về hưu, trở lại quê hương, tham gia Hội CCB xã, sống giản dị trong căn nhà nhỏ. Chủ tịch Hội – ông Hải – vẫn coi ông là tấm gương sáng để kể cho lớp trẻ. Còn tôi, người cháu hôm nay, hiểu rằng phía sau mỗi bánh xích 363 năm ấy là Tổ quốc, là tình người còn lại và là cuộc đời chúng tôi đang được sống yên bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn