Bài viết

chiếc xuồng giữa rừng tràm

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
chiếc xuồng giữa rừng tràm

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng Đồng Tháp Mười là nơi có địa hình sông nước chằng chịt, rừng tràm bạt ngàn và cũng là căn cứ quan trọng của lực lượng cách mạng miền Nam. Cuộc sống giữa vùng ngập nước vô cùng gian khổ, nhưng chính nơi ấy đã che chở cho biết bao cán bộ, chiến sĩ trong suốt những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Năm 1966, tại một đơn vị giao liên hoạt động ở Đồng Tháp Mười có chiến sĩ trẻ tên là Huỳnh Văn Sang. Anh sinh ra trong gia đình làm nghề chèo ghe ở Long An nên từ nhỏ đã quen thuộc với sông nước miền Tây.

Khi chiến tranh lan rộng, Sang tham gia lực lượng giao liên và được giao nhiệm vụ dùng xuồng đưa cán bộ, thương binh và tài liệu qua những khu vực nguy hiểm giữa rừng tràm.

Chiếc xuồng ba lá nhỏ là người bạn gắn bó với anh suốt nhiều năm hoạt động.

Ban ngày, Sang thường giấu xuồng sâu trong những con rạch nhỏ phủ kín bèo và lau sậy để tránh máy bay trinh sát phát hiện. Ban đêm, anh mới lặng lẽ chèo xuồng đưa người vượt qua những cánh rừng ngập nước tối đen.

Công việc ấy vô cùng nguy hiểm.

Nhiều lần xuồng của anh bị địch rọi đèn truy đuổi giữa đêm hoặc gặp những trận càn quét bất ngờ.

Nhưng Sang rất gan dạ và thông thuộc từng con rạch nhỏ trong rừng tràm.

Đồng đội thường nói:

“Ở Đồng Tháp Mười, không ai chèo xuồng giỏi bằng Sang.”

Một đêm cuối mùa nước nổi năm 1966, Sang nhận nhiệm vụ đưa một tổ cán bộ cùng hòm tài liệu quan trọng vượt qua vùng địch kiểm soát để vào căn cứ.

Trời tối đen như mực.

Mặt nước phủ kín sương mù, chỉ nghe tiếng mái chèo khua nhẹ và tiếng côn trùng vọng giữa rừng tràm.

Sang chèo xuồng rất khéo léo, len qua từng con rạch nhỏ để tránh các chốt địch.

Khi đoàn đi gần tới cửa rừng thì bất ngờ ánh đèn pha từ một ca nô địch quét ngang mặt nước.

Tiếng động cơ vang lên dữ dội giữa màn đêm.

“Mau ẩn vào rừng tràm!”

Một cán bộ khẽ nói.

Sang nhanh chóng đưa xuồng vào một khoảng lau sậy rậm rạp rồi yêu cầu mọi người nằm thấp xuống.

Nhưng chiếc ca nô địch dường như đã phát hiện dấu vết trên mặt nước và đang tiến lại rất gần.

Nếu bị bắt, toàn bộ tài liệu bí mật sẽ rơi vào tay địch.

Không còn nhiều thời gian, Sang quyết định đánh lạc hướng.

Anh khẽ nói với đồng đội:

“Các anh ở lại, tôi sẽ kéo chúng đi hướng khác.”

Nói xong, Sang một mình chèo chiếc xuồng lao nhanh ra con rạch lớn.

Tiếng mái chèo làm ca nô địch lập tức đổi hướng truy đuổi.

Giữa màn đêm, chiếc xuồng nhỏ lao vun vút qua những rặng tràm ngập nước.

Đạn từ phía sau liên tiếp bắn xuống mặt rạch tóe nước trắng xóa.

Sang vẫn cố chèo thật nhanh để đưa địch đi xa khỏi nơi đồng đội đang ẩn náu.

Cuộc truy đuổi kéo dài suốt nhiều phút giữa rừng tràm tối mịt.

Đến khi tổ cán bộ đã an toàn rút sâu vào căn cứ, tiếng súng ngoài con rạch lớn mới dần im bặt.

Sáng hôm sau, đồng đội tìm thấy chiếc xuồng ba lá mắc bên gốc tràm giữa vùng nước lặng.

Huỳnh Văn Sang đã anh dũng hy sinh trong lúc đánh lạc hướng địch để bảo vệ đồng đội và tài liệu bí mật.

Sau ngày đất nước thống nhất, người dân vùng Đồng Tháp Mười vẫn kể cho con cháu nghe về người giao liên trẻ với chiếc xuồng ba lá năm xưa.

Nhiều cựu chiến binh khi trở lại chiến trường cũ vẫn lặng lẽ thắp nhang bên cánh rừng tràm nơi anh nằm lại.

Câu chuyện về chiếc xuồng giữa rừng tràm là hình ảnh đẹp của những chiến sĩ giao liên miền Nam thời hoa lửa — những con người âm thầm nhưng vô cùng dũng cảm, đã dùng cả tuổi trẻ để giữ vững mạch liên lạc cho cách mạng.

Ngày hôm nay, khi vùng Đồng Tháp Mười đã trở thành những cánh đồng xanh yên bình, câu chuyện ấy vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình và không quên những hy sinh lớn lao của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn