Chiếc Xuồng Giữa Rừng U Minh
Những năm kháng chiến chống Mỹ, chiến trường miền Tây Nam Bộ là nơi sông nước chằng chịt và những cánh rừng tràm bạt ngàn kéo dài đến tận chân trời. Trong những năm tháng ấy, có một người thanh niên quê Khánh Thiện tham gia lực lượng giao liên hoạt động tại vùng rừng U Minh. Ngày mới vào chiến trường, anh chưa quen cuộc sống sông nước miền Tây. Ban ngày đơn vị ẩn mình trong rừng tràm, ban đêm mới chèo xuồng đưa thư từ, thuốc men và cán bộ qua các kênh rạch. Những con nước lên xuống thất thường, muỗi dày đặc và những cơn mưa bất chợt khiến cuộc sống vô cùng gian khổ. Nhưng điều nguy hiểm nhất vẫn là những cuộc càn quét bất ngờ của địch vào khu vực căn cứ. Anh được giao một chiếc xuồng gỗ nhỏ đã cũ. Chiếc xuồng ấy theo anh suốt nhiều tháng trời len lỏi qua những con rạch hẹp phủ kín bèo và cỏ dại. Có những đêm nước lớn, xuồng trôi lặng lẽ dưới tán rừng tối đen, chỉ nghe tiếng mái chèo khua nhẹ và tiếng côn trùng vọng từ xa. Một lần vào mùa nước nổi, đơn vị nhận nhiệm vụ chuyển gấp tài liệu quan trọng sang căn cứ bên kia cánh rừng tràm. Đêm hôm đó mưa lớn kéo dài, nước ngập trắng nhiều lối đi. Anh một mình chèo xuồng vượt qua con kênh dài trong bóng tối để kịp giờ hẹn. Khi đi gần tới điểm tập kết, bất ngờ phía trước xuất hiện ánh đèn của tàu tuần tra địch. Tiếng máy nổ vang lên giữa mặt nước yên lặng khiến anh lập tức kéo xuồng nép vào đám lau sậy ven bờ. Cơn mưa lớn giúp che khuất tầm nhìn nhưng cũng làm chiếc xuồng liên tục chao đảo. Trong lúc tránh tàu tuần tra, xuồng va phải gốc cây chìm dưới nước làm nước tràn vào khoang. Anh vội dùng chiếc nón tát nước ra ngoài trong khi tay còn lại cố giữ mái chèo để xuồng không trôi ra giữa dòng. Mưa quất rát mặt, quần áo ướt lạnh nhưng anh vẫn ôm chặt túi tài liệu trước ngực. Sau gần một giờ căng thẳng, tàu tuần tra cuối cùng cũng rời đi. Anh tiếp tục chèo xuồng xuyên qua rừng tràm và đến điểm hẹn khi trời gần sáng. Những tài liệu được chuyển giao an toàn đúng lúc đơn vị đang cần gấp để chuẩn bị cho kế hoạch chiến đấu. Nhiều năm sau hòa bình lập lại, người giao liên quê Khánh Thiện trở về quê nhà với dáng người gầy và làn da sạm nắng. Ông vẫn thường kể rằng điều mình không bao giờ quên là những đêm chèo xuồng giữa rừng U Minh tối đen, nơi chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể phải đánh đổi bằng tính mạng. Nhưng cũng chính nơi ấy đã dạy ông về lòng dũng cảm, sự kiên trì và tình đồng đội giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ nhất của cuộc đời.



