Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHIÊM THÀNH TẤN (BTCĐ ấp 7a1)

Lai Châu30/08/2026TRẦN NGUYỄN PHI YẾN (Đoàn xã Vị Thanh 1)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiêm Thành Tấn – Người lính đặc công và trận đánh cầu Cái Răng

Tác giả: TRẦN NGUYỄN PHI YẾN – Bí thư Chi đoàn ấp 7A1

Miền Tây Nam Bộ những năm chiến tranh.

Những dòng sông vẫn lặng lẽ trôi giữa những cánh đồng, những vườn cây xanh ngát. Nhưng bên dưới vẻ bình yên ấy là một cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra từng ngày.

Trên những con đường nối các vùng căn cứ với thị xã, từng đoàn xe quân sự của địch liên tục vận chuyển người và vũ khí.

Trong chiến tranh, một cây cầu không chỉ là nơi nối đôi bờ.

Nó có thể là con đường tiếp tế.

Là tuyến vận chuyển quân.

Là mạch máu của cả một vùng chiến trường.

cầu Cái Răng khi ấy là một vị trí quan trọng như thế.

Giữa những năm tháng khói lửa ấy, có một người con của miền Tây đã âm thầm mang trên vai nhiệm vụ đặc biệt.

Đó là Chiêm Thành Tấn, sinh năm 1948 tại xã Vĩnh Viễn, huyện Long Mỹ, tỉnh Hậu Giang, khi ấy thuộc vùng Cần Thơ cũ.

Anh lớn lên giữa quê hương sông nước, nơi con người quen với những chiếc xuồng nhỏ, những con rạch chằng chịt và những cánh đồng trải dài đến tận chân trời.

Nhưng chiến tranh đã khiến tuổi trẻ của anh gắn với một nhiệm vụ khác:

chiến đấu để bảo vệ quê hương.

Chiêm Thành Tấn tham gia lực lượng đặc công.

Đó là những người lính thường hoạt động trong bóng tối.

Không có những đoàn quân đông đảo.

Không có tiếng súng nổ liên hồi.

Họ phải tiến vào nơi hiểm nguy nhất, đánh vào những mục tiêu quan trọng nhất rồi rút ra trước khi quân địch kịp phản ứng.

Một người lính đặc công phải có lòng dũng cảm.

Nhưng chỉ dũng cảm thôi chưa đủ.

Còn phải có sự bình tĩnh, mưu trí và khả năng chịu đựng phi thường.

Năm 1970, Chiêm Thành Tấn cùng đồng đội nhận nhiệm vụ đánh sập cầu Cái Răng.

Mục tiêu là phá hủy cây cầu, cắt đứt tuyến giao thông và đường tiếp viện của địch, tạo điều kiện cho lực lượng cách mạng hoạt động và tiến tới giải phóng Vị Thanh.

Nhưng để đánh sập một cây cầu giữa vùng địch kiểm soát không phải là chuyện đơn giản.

Khối lượng thuốc nổ cần đưa đến mục tiêu rất lớn.

120kg thuốc nổ.

Con số ấy nghe có vẻ chỉ là một con số.

Nhưng với những người lính phải bí mật vận chuyển nó giữa vùng chiến sự, mỗi kilogram đều nặng như mang theo cả tính mạng của mình.

Đêm xuống.

Bóng tối phủ lên những con đường miền Tây.

Những người lính đặc công lặng lẽ lên đường.

Không tiếng động.

Không ánh đèn.

Không được phép để lộ vị trí.

Từng bước chân phải được tính toán.

Từng khoảng cách phải được ghi nhớ.

Và khối thuốc nổ phải được đưa đến đúng vị trí.

Chiêm Thành Tấn cùng đồng đội vận chuyển 120kg thuốc nổ tiếp cận cầu Cái Răng.

Đó là một cuộc hành quân mà chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến tất cả bị phát hiện.

Nhưng họ đã đến được mục tiêu.

Trong bóng tối, những người lính bắt đầu đặt thuốc nổ.

Không ai biết phía trước sẽ là điều gì.

Có thể là tiếng súng.

Có thể là ánh đèn pha bất ngờ quét tới.

Cũng có thể là họ sẽ không còn cơ hội trở về.

Nhưng nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.

Bởi phía sau họ là đồng đội.

Là căn cứ.

Là những người dân đang chờ ngày chiến tranh kết thúc.

Và là cả một vùng đất đang cần con đường tiếp tế của địch bị cắt đứt.

Rồi thời khắc quyết định cũng đến.

Một tiếng nổ rung chuyển màn đêm.

Cầu Cái Răng bị đánh sập.

Tuyến giao thông của địch bị cắt đứt.

Những đoàn xe tiếp viện không thể tiếp tục di chuyển như trước.

Chiến công ấy góp phần làm suy yếu khả năng tiếp tế của địch và hỗ trợ cho hoạt động chiến đấu của lực lượng cách mạng, góp phần vào quá trình giải phóng Vị Thanh.

Nhưng chiến tranh không kết thúc ngay sau một trận đánh.

Những người lính đặc công vẫn tiếp tục bước vào những nhiệm vụ mới.

Họ đi qua những đêm dài.

Đi qua những cánh đồng ngập nước.

Đi qua những con rạch và những khu rừng.

Có người trở về.

Có người nằm lại.

Và có những người mang theo thương tích của chiến tranh cho đến tận cuối đời.

Chiêm Thành Tấn cũng không có một cuộc đời dài.

Ông sinh năm 1948.

Đến năm 1985, ông qua đời, khi mới 37 tuổi.

Nhưng những gì ông để lại cho quê hương không được đo bằng số năm ông sống.

Nó được đo bằng những năm tháng ông đã dành cho cuộc chiến đấu.

Bằng đêm vượt qua hiểm nguy để đưa 120kg thuốc nổ đến cầu Cái Răng.

Bằng sự can đảm của người lính đặc công.

Và bằng niềm tin rằng một ngày quê hương sẽ được sống trong hòa bình.

Sau này, Chiêm Thành Tấn được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Tên ông được đặt cho một trường trung học phổ thông và một tuyến đường tại thành phố Vị Thanh, tỉnh Hậu Giang.

Tên người lính năm xưa vì thế vẫn hiện diện giữa cuộc sống hôm nay.

Một cái tên trên bảng trường.

Một cái tên trên con đường.

Một cái tên mà có thể những thế hệ trẻ đi qua mỗi ngày mà đôi khi chưa biết hết câu chuyện phía sau.

Nhưng đằng sau cái tên Chiêm Thành Tấn là một thời tuổi trẻ đã sống giữa bom đạn.

Là những đêm không ngủ.

Là những bước chân âm thầm.

Là một cây cầu rung chuyển trong tiếng nổ giữa miền Tây năm 1970.

Và là hình ảnh của những người lính đặc công đã chọn đứng ở nơi nguy hiểm nhất để mở đường cho ngày chiến thắng.

Hôm nay, cầu Cái Răng không còn là chiến trường.

Những con đường miền Tây đã đông đúc xe cộ.

Những dòng sông vẫn chảy hiền hòa.

Trẻ em đến trường với tiếng cười thay cho tiếng súng.

Nhưng nếu một ngày ta đi qua nơi này và nghe tiếng xe chạy trên những cây cầu nối đôi bờ, hãy thử dừng lại một chút.

Bởi dưới nhịp sống bình yên ấy, vẫn có những câu chuyện của một thời.

Câu chuyện về những người đã đi trong bóng tối để mang ánh sáng về cho quê hương.

Và trong những câu chuyện ấy có một người lính đặc công miền Tây:

Chiêm Thành Tấn.

Một người con của Hậu Giang.

Một người lính của thời hoa lửa.

Và một cái tên được quê hương giữ lại để nhắc các thế hệ mai sau rằng:

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ, lòng dũng cảm và sự hy sinh của biết bao con người bình dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIÊM THÀNH TẤN (BTCĐ ấp 7a1) | Câu chuyện thời hoa lửa