Chiến công không làm người chiến sĩ quên nhiệm vụ
Sau trận chiến ngày 3/1/1968, Hà Văn Chúc trở về đơn vị.
Nếu nhìn từ bên ngoài, chiến công ấy đã là một thành tích đặc biệt. Nhưng đối với những người lính trong chiến tranh, một trận đánh kết thúc không có nghĩa là nhiệm vụ kết thúc.
Chỉ ít ngày sau, Hà Văn Chúc tiếp tục trở lại bầu trời chiến đấu.
Ngày 14/1/1968, ông cùng đồng đội tham gia một trận đánh khác trên vùng trời Tuyên Quang. Trong trận này, phía ta bắn rơi một máy bay F-105.
Đó là một minh chứng rõ ràng cho tinh thần chiến đấu liên tục của những người lính Không quân trong thời kỳ chiến tranh.
Hà Văn Chúc không coi chiến công trước đó là lý do để nghỉ ngơi. Ông vẫn tiếp tục nhận nhiệm vụ như một người lính bình thường.
Nhưng trận đánh ngày 14/1 cũng là trận chiến cuối cùng trong cuộc đời ông.
Ông bị thương nặng và được đưa về Quân y viện 108. Mặc dù các bác sĩ đã tận tình cứu chữa, ông đã hy sinh ngày 19/1/1968.



