Chiến công sống mãi với thời gian
Bài viết kể về hành trình chiến đấu đầy dũng cảm của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Xuân Liêm, người trực tiếp chỉ huy xe tăng 363 trong trận mở màn giải phóng Phước Long. Với tinh thần “một xe cũng tấn công”, ông đã góp phần làm nên chiến thắng quan trọng, tạo tiền đề cho cuộc Tổng tiến công mùa Xuân 1975 và ngày đất nước thống nhất.

Người chỉ huy xe tăng 363 và quyết định trong giờ phút sinh tử
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nhiều trận đánh đã trở thành những dấu mốc quan trọng trong lịch sử dân tộc. Mỗi chiến thắng đều gắn với sự hy sinh, lòng dũng cảm và ý chí quyết tâm của những người lính nơi chiến trường. Một trong những người đã để lại dấu ấn đáng nhớ là Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Xuân Liêm. Đặc biệt, trong trận Phước Long đầu năm 1975, ông đã thể hiện bản lĩnh của một người chỉ huy qua quyết định tiếp tục tiến công bằng chiếc xe tăng duy nhất còn khả năng chiến đấu.
Nguyễn Xuân Liêm sinh năm 1946 tại thôn An Liêm, xã Thăng Long, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình. Năm 1965, ông nhập ngũ khi tuổi đời còn trẻ. Ông được phân công công tác tại Tiểu đoàn 53A, Tỉnh đội Thái Bình. Từ đây, ông bắt đầu những năm tháng gắn bó với quân đội và chiến trường.
Tháng 5 năm 1972, ông chuyển sang Binh chủng Tăng thiết giáp. Đây là môi trường đòi hỏi người chiến sĩ không chỉ có lòng dũng cảm mà còn phải có khả năng phối hợp, xử lý tình huống và tinh thần kỷ luật cao. Qua quá trình công tác, Nguyễn Xuân Liêm ngày càng trưởng thành và đảm nhiệm vai trò Chính trị viên Đại đội.
Ngày 2 tháng 1 năm 1975, đơn vị ông được giao nhiệm vụ phối hợp với Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 142, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4 tiến công thị xã Phước Long. Quân ta chọn ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi làm hướng “cửa mở”, tiến trực diện vào trung tâm thị xã.
Đây không phải là một trận đánh dễ dàng. Quân địch chống trả quyết liệt và sử dụng hỏa lực mạnh để ngăn bước tiến của quân ta. Mũi tấn công có ba xe tăng mang số hiệu 363, 948 và 944. Trong quá trình chiến đấu, một xe hết đạn buộc phải lùi lại, một xe khác bị kẹt pháo. Điều đó khiến tình hình của mũi tiến công trở nên vô cùng khó khăn.
Lúc này, xe tăng 363 do Nguyễn Xuân Liêm trực tiếp chỉ huy vẫn còn khả năng chiến đấu. Đứng trước sự lựa chọn giữa tiếp tục tiến công hoặc dừng lại, người chỉ huy trẻ tuổi đã quyết định tiến lên. Ông nói: “Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công!”. Câu nói thể hiện tinh thần kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ dù tình thế vô cùng nguy hiểm.
Dưới sự chỉ huy của ông, xe tăng 363 tiếp tục lao vào trung tâm thị xã. Trong trận đánh, kíp xe phải đối mặt với sự bao vây của đối phương. Nguyễn Xuân Liêm vẫn giữ được sự bình tĩnh, chỉ huy lái xe và phối hợp với các thành viên để đánh trả. Cách xử lý nhanh chóng, quyết đoán của ông góp phần làm rối loạn đội hình địch và tạo điều kiện cho lực lượng ta giành thắng lợi.
Chiến thắng Phước Long không chỉ là một thắng lợi quân sự đơn thuần. Nó còn mang ý nghĩa chiến lược đối với cuộc kháng chiến. Qua trận đánh, quân ta nhận thấy khả năng tiến công của mình ngày càng mạnh, trong khi khả năng chống đỡ của quân đội Việt Nam Cộng hòa có nhiều dấu hiệu suy yếu. Kết quả tại Phước Long giúp Bộ Chính trị có thêm cơ sở để đánh giá tình hình và đưa ra những quyết định quan trọng trong thời điểm lịch sử.
Sau đó, Nguyễn Xuân Liêm tiếp tục tham gia nhiều trận đánh khác, tiêu biểu như Xuân Lộc và sân bay Biên Hòa. Những thành tích của ông được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân năm 1976.
Năm 1987, ông nghỉ hưu với quân hàm Thiếu tá. Trở về quê hương, ông không sống một cuộc sống hoàn toàn tách khỏi xã hội mà tiếp tục tham gia Hội Cựu chiến binh tỉnh Thái Bình. Ông dành những năm tháng sau quân ngũ để đóng góp cho quê hương và truyền lại những câu chuyện về một thời chiến đấu.
Nguyễn Xuân Liêm là hình ảnh tiêu biểu của người lính Việt Nam: dũng cảm khi chiến đấu, trách nhiệm khi làm nhiệm vụ và tận tâm khi trở về đời thường. Câu chuyện của ông giúp chúng ta hiểu rằng những chiến thắng lớn của dân tộc được tạo nên từ lòng quả cảm của từng con người. Đó cũng là lý do thế hệ hôm nay cần trân trọng lịch sử và biết ơn những người đã góp phần bảo vệ Tổ quốc.



