Khác

Chiến công thầm lặng - Tập 2 (1)

Sáng ngày 27 tháng 9 năm 1977, sau thời gian làm nhiệm vụ quân quản thành phố Sài Gòn- Gia Định, Sư đoàn 341 chúng tôi về đóng quân ở tổng kho Long Bình, chuẩn bị chuyển sang làm kinh tế, bất ngờ toàn đơn vị được lệnh nhanh chóng nhận lại vũ khí, trang bị để lên bảo vệ biên giới Tây Nam. Thời gian này tôi đang làm trợ lý chính trị Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 273, một trong ba Trung đoàn bộ binh của Sư đoàn. Trước khi vào nhiệm vụ hết sức quan trọng này, Ban chỉ huy Tiểu đoàn 1 đã cử tôi về

Lai Châu02/07/2026Quân đội nhân dân (xã sìn hồ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đúng 21 giờ, đoàn xe của Đoàn 33 rầm rập tiến vào doanh trại, mỗi Đại đội dồn lên ba xe tải. Ban chỉ huy Đại đội và hậu cần lên một xe, hai xe còn lại dành cho ba Trung đội và hai Tiểu đội hỏa lực. Quân số biên chế lúc này khoảng hơn 80 người, so với biên chế thì thiếu nhiều. Nhớ lại, hồi năm 1975, hành quân vào Nam quân số đủ một Đại đội là 115 người. Tôi nhận thấy điều trùng lặp là tháng 1 năm 1975, khi đang đóng quân tại Vĩnh Linh - Quảng Trị, được lệnh hành quân vào chiến trường miền Đông Nam Bộ, cũng Đoàn vận tải 33 này với hơn năm trăm xe, chở cả Sư đoàn vượt hàng ngàn cây số đường Trường Sơn, sang đất Lào, Campuchia, qua ngã ba Đông Dương, rồi đổ quân xuống địa phận Lộc Ninh, tỉnh Tây Ninh. Hôm nay lại cũng những chiếc xe này chở Sư đoàn đến Tây Ninh. Trong chúng tôi, mỗi người mang theo mỗi suy nghĩ trong dòng xe cuốn như bão. Tất cả là lính nhập ngũ năm 1971 đến 1975. Lính 1975 mới bổ sung vào nên có vẻ mặt bồn chồn riêng. Còn chúng tôi đã từng trải thì trầm lặng, ngắm nhìn phố phường. Đèn điện vẫn sáng trưng, phố xá tấp nập người đi lại. Cuộc sống thanh bình như không có những vụ thảm sát đẫm máu do bè lũ Pôn Pốt gây nên ở các làng xóm dọc đường biên. Đoàn xe chạy theo xa lộ Đại Hàn, tên gọi một cung đường do người Hàn Quốc xây dựng, rồi vào quốc lộ 1A hướng lên Tây Ninh. Nhà cửa thưa dần, qua Trảng Bàng khoảng 10 km, cả đoàn xe dừng lại nghỉ để xốc lại đội hình. Anh em ùa xuống giải lao, đường vắng không một bóng người qua lại. Hai bên là cánh đồng lúa đã chín, không hàng quán, gió thổi hun hút. Tôi ngả người nằm xuống nền đường nhựa, ngửa mặt nhìn trời mà rít thuốc, chưa biết cụ thể nhiệm vụ mới ra sao.

Khoảng 24 giờ, đoàn xe lại tiếp tục lên đường, nhưng không bật đèn pha để giữ bí mật. Trên xe mọi người tĩnh lặng, tâm trạng thật nặng nể. Xe chạy tới Gò Dầu gặp những đoàn người, đoàn xe trâu của người dân Campuchia di tản sang Việt Nam với nét mặt hoảng loạn, họ đi nép vào bên đường. Sau này được thông báo, đêm đó mấy ngàn người dân Campuchia trốn truy sát của lính Pôn Pốt. Các đơn vị bộ đội và chính quyền địa phương tổ chức trại tạm cư ở Bến Sắn thuộc địa phận Tây Ninh, với những căn nhà bạt, nhà khung sắt, bệnh xá dã chiến, lương thực, thực phẩm, phục vụ nhân dân Campuchia sang lánh nạn. Phần lớn người dân đất nước Chùa Tháp hiểu biết Việt Nam qua những tháng năm kháng chiến, gian khổ có nhau. Nhiều lúc chính họ cũng đã cưu mang bộ đội Việt Nam khi phải tạm thời lánh sang đất bạn, nhất là sau chiến dịch Mậu Thân 1968. Ba năm họ bị xua đuổi ra khỏi phum sóc (tên gọi như làng xã ở Việt Nam), giam cầm trong các trại tập trung kiểu công xã, họ biết rõ sự tàn ác của chế độ diệt chủng Pôn Pốt - Iêng xary. Sau này, chính những người dân này là nòng cốt tham gia trong đội quân cách mạng cứu nước Campuchia. Nhân dân lao động ở đâu cũng vậy, luôn sáng suốt đứng về phía chính nghĩa.

« Sửa lần cuối: 25 Tháng Hai, 2020, 05:30:18 pm gửi bởi Giangtvx »

Logged

Giangtvx

Thượng tá
*
Bài viết: 25560

Re: Từ biên giới tây nam đến đất chùa tháp« Trả lời #1 vào lúc: 16 Tháng Sáu, 2017, 07:55:19 am »

Đoàn xe chở chúng tôi tiếp tục qua cầu Gò Dầu Hạ, Gò Dầu Thượng, để vào các vị trí tác chiến của từng đơn vị. Đại đội tôi đi thẳng lên cửa khẩu Mộc Bài. Khi xuống xe, Trung đội tôi men theo đường số 1 lên chốt tại khu vực gần đồn biên phòng. Bọn Pôn Pốt đã dàn quân thành chốt để ngăn không cho dân di tản từ Campuchia sang Việt Nam nữa. Các nhà ven đường đóng cửa im lìm, không có đèn, chẳng có tiếng gà, tiếng chó. Dân trong các làng ấp đã sơ tán vào bên trong nội địa từ khi tình hình căng thẳng, vì vậy nơi đây lặng im có cảm giác hơi rờn rợn. Đi tiếp ra cửa khẩu nơi biên giới cũng thật im ắng rất đáng sợ. Xa xa bên kia cửa khẩu, lờ mờ là cột tháp bằng những thanh thép cao khoảng 20 mét, biểu tượng của văn hóa đất nước Ăngko. Xa nữa là những cây thốt nốt trong bóng đêm cao to, thô cứng gần giống như những cây cọ. Anh em biên phòng thấy chúng tôi lên vô cùng mừng rỡ, hướng dẫn luôn về tình hình địch và địa hình, bố phòng... Trong tôi bỗng trào lên cảm giác mới lạ, biên giới là đây ư? Tại sao có cuộc chiến tranh này? Ý nghĩ thoáng qua trong đầu tôi rất nhanh, công việc đang rất gấp rút, tôi cũng bắt đầu cùng Trung đội, Tiểu đội đào còng sự, hầm hào. Lúc này đã là 2 giờ sáng ngày 28 tháng 9, tôi vào phiên gác đầu tiên của tôi nơi biên giới Tây Nam của Tổ quốc.

Tôi choàng tỉnh dậy thấy ánh sáng chói lòa. Định thần nhớ lại xem mình đang ở đâu và những gì đang xảy ra. Tôi đã ngủ say quá sau ca gác tới bốn giờ liền. Đổi gác, tôi tấp vào hè nhà trải nilon để nguyên giày, cởi bao xe đạn để cùng bên khẩu AK, một lát đã chìm vào giấc ngủ. Tôi tranh thủ làm vệ sinh cá nhân. Lác đác thấy bóng một vài người dân trở về. chỗ tôi ngủ là nhà má Bảy, gia đình má đã chạy về An Thạnh. Bây giờ, má cùng mấy người con về thu dọn đổ đạc và thu hái rau trái ở vườn. Tôi tranh thủ hỏi thăm, chuyện trò, làm công tác dân vận rồi quan sát địa hình. Nhà má ngay sát rìa làng, chỗ tôi ngồi gác sát mép ruộng lúa đã chín. Từ đây nhìn thẳng ra khoảng 800 mét, là dải đất có nhiều cây thốt nốt cao thấp, bên đó là địa giới thuộc Campuchia. Tôi thoáng nghĩ, địa hình bên đó cao hơn bên mình, về thế quân sự thì bọn lính Pôn Pốt giữ địa bàn có lợi hơn.

Tình hình chiến sự mấy hôm đầu có vẻ yên tĩnh, chưa có tiếng súng. Qua đài quan sát thấy bọn Pôn Pốt đang tích cực đào hầm hào công sự, mật độ lính Pôn Pốt đi lại nhiều, hai bên đang tăng cường trinh sát nhau. Ta đã bắt được mấy nhóm trinh sát của Pôn Pốt. Có một thằng là Trung đội trưởng, chúng khai thuộc Trung đoàn 182, Sư đoàn 3, Quân khu Đông Bắc. Chúng còn nói Pôn Pốt đang đưa Sư đoàn 290 thuộc lực lượng tổng dự bị chiến lược từ Niếc Lương xuống hợp với Sư đoàn 3, chuẩn bị tiến công vào Bến Cầu tỉnh Tây Ninh.

Trước tình hình đó, bộ đội ta được lệnh bố trí điểm chốt thành tuyến phòng ngự chặt hơn, tăng cường các vọng gác đêm nhiều hơn. Ban ngày thì củng cố hẩm hào công sự, đêm thì phiên gác kéo dài thêm, mỗi người gác tới sáu tiếng, cứ từ 18 giờ tới 24 giờ hoặc từ 24 giờ đến sáng. Gác nhiều, thức nhiều, bộ đội ta người nào cũng gầy đi, da dẻ rám nắng. Đằng sau khoảng một vài cây số thì cuộc sống vẫn bình thường, sôi động, còn ở đây đang căng đội hình ra mà giữ đất, bám dân, thật căng thẳng. Trong đơn vị đã có những đồng chí lẻn về Sài Gòn. Mờ sáng hôm ấy, tôi thức dậy khi nghe người gọi mình, mở mắt ra đã thấy đồng chí Chính trị viên Đại đội Nguyễn Văn Chính và đồng chí Chủ nhiệm chính trị Trung đoàn Phạm Văn Hiệp đứng đợi tôi. Đồng chí Hiệp thăm hỏi, động viên tôi, giọng ân cần chia sẻ về việc tổ chức có sai sót nên tôi có những thiệt thòi. Rồi anh động viên tôi phát huy tinh thần chiến đấu, ý chí của người đảng viên trong tình hình nhiệm vụ mới. Tôi cười uể oải, vẫn thèm ngủ sau một đêm gác dài. Thực ra, với tôi, tất cả mọi thứ chức tước không bao giờ coi là quan trọng. Tôi không bao giờ đòi hưởng những ưu đãi quá lớn. Vâng, thế hệ người lính chống Mỹ và chắc chắn sau này nữa, đểu có quan niệm như tôi. Trong chiến đấu, chúng tôi luôn tâm niệm, trước mắt là kẻ thù, sau lưng là nhân dân.

Logged

Giangtvx

Thượng tá
*
Bài viết: 25560

Re: Từ biên giới tây nam đến đất chùa tháp« Trả lời #2 vào lúc: 17 Tháng Sáu, 2017, 09:02:09 am »

*

* *
Chúng tôi thuộc thế hệ cán bộ, chiến sĩ đầu tiên của Sư đoàn 341, một đơn vị chính quy của quân đội ta. Sư đoàn tôi khi thành lập đứng chân ở Nam Đàn, nên mang danh hiệu là đoàn Sông Lam, hay còn có phiên hiệu là Sư đoàn bộ binh 1. Được thành lập ngày 23 tháng 11 năm 1972. Sư đoàn có ba Trung đoàn bộ binh là Trung đoàn 273, Trung đoàn 270, Trung đoàn 266 và Trung đoàn pháo binh 55. Ngoài ra, còn có Tiểu đoàn trực thuộc. Là Sư đoàn được thành lập khi mà cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc chống Mỹ cứu nước đang trong những ngày tháng cực kỳ quyết liệt. Bọn định nống ra Quảng Trị hòng mở những trận càn lớn, quân ta đã chiến đấu ngoan cường, giải phóng Thành Cổ trong khoảng thời gian 81 ngày đêm. Ngay khi ra đời, Sư đoàn 341 được giao nhiệm vụ vừa huấn luyện cấp tốc, vừa bảo vệ khu giới tuyến tạm thời, sẵn sàng cơ động vào giải phóng miền Nam.

Sau thành lập, Sư đoàn kéo quân vào đứng chân ở Vĩnh Linh, phía nam tỉnh Quảng Bình, đội hình đơn vị giăng ra để huấn luyện thành đơn chính qui, hiện đại và bảo vệ và sẵn sàng chiến đấu ở khu vực vĩ tuyến 17. Tháng 1 năm 1975 được giao nhiệm vụ vào chiến đấu tại chiến trường miền Đông Nam Bộ. Sau mười lăm ngày hành quân bằng xe cơ giới, Sư đoàn tới địa bàn Lộc Ninh thuộc tỉnh Tây Ninh và được sáp nhập vào đội hình Quân đoàn 4. Không kịp nghỉ ngơi, nhiều đơn vị vào thay chốt ngay cho Sư đoàn 9, Sư đoàn 7, cùng các đơn vị bạn tham gia những trận đánh giải phóng Dầu Tiếng, Thủ Dầu Một, Chơn Thành, Bình Long. Chốt và đánh địch ở đường số 13 Sông Bé. Đây là mặt trận mới, vùng tranh chấp khốc liệt, địch nống ra những đơn vị thiện chiến nhất, phần lớn bộ đội ta chưa từng giữ chốt chặn, nên nhiều đồng chí đã hy sinh trong những ngày bám điểm tựa. Nhưng chúng ta đã giữ được các vị trí chốt chặn, phản công tiêu diệt địch. Lịch sử của Sư đoàn đã có những trang chói lọi về thời gian đánh địch, giữ đường cung đường số 13 Bến Cát, trước cửa ngõ Sài Gòn - Gia Định. Sau đó, Sư đoàn đã tham gia chiến đấu giải phóng Xuân Lộc, Long Khánh, trận quyết chiến ở mặt trận cuối cùng của tuyến bố phòng. Quân địch tung các đơn vị tổng dự bị ra đây, quân ta đã thương vong lớn, có đơn vị mỗi ngày thay quân đến hai lần. Sư đoàn 341, tiến công địch ở Xuân Lộc bằng tất cả quyết chí và sự hy sinh quả cảm của cán bộ, chiến sĩ, cuối cùng phần thắng thuộc về ta. Xuân Lộc được giải phóng, Sư đoàn 341 đã nhanh chóng củng cố, bổ sung quân số, trang bị, để nhận kế hoạch tác chiến trong cánh quân hướng Đông. Là một trong những đơn vị nổ súng đầu tiên mở màn Chiến dịch Hồ Chí Minh. Bằng phương thức tác chiến hành tiến, Sư đoàn đã chiến đấu đánh tan rã địch ở chi khu Trảng Bom, Hố Nai,

Biên Hòa, đưa nhân dân về địa điểm an toàn rồi tiến vào giải phóng Sài Gòn, cơ quan đầu não của chế độ ngụy quân ngụy quyền tay sai đế quốc Mỹ.

Sau giải phóng, Sư đoàn được giao nhiệm vụ làm quân quản tại Thành phố Hổ Chí Minh. Xây dựng chính quyền cách mạng, thanh lọc các phần tử phản động nấp dưới vỏ bọc cán bộ phường, khóm của chính quyền cơ sở, giữ gìn an ninh trật tự xã hội, truy quét tàn quân địch và bọn phỉ FULRO. Khi hoàn thành nhiệm vụ quân quản, Sư đoàn bàn giao địa bàn cho chính quyền thành phố để bước vào công tác cực kỳ quan trọng của bộ đội thời bình. Đó là xây dựng kinh tế làm giàu cho đất nước. Tuy đây là nhiệm vụ mới mẻ, chắc chắn rất nhiều khó khăn, nhưng cán bộ , chiến sĩ Sư đoàn rất náo nức, chờ đợi thử thách mới, một chặng đường mới để cống hiến cho đất nước. Sư đoàn 341 chuyển ra tổng kho Long Bình để củng cố tổ chức, chuẩn bị trang bị kiến thức cho cán bộ, chiến sĩ. Chẳng ai ngờ, một cuộc chiến tranh nữa lại đến.

Giờ đây là năm 1977, chỉ sau hai năm miền Nam giải phóng. Bè lũ phản động Pôn Pốt - Iêng xary được quan thầy xúi giục, đã cho quân lấn chiếm các đảo phía Nam của Tổ quốc như đảo Thổ Chu, Cô Tang, tàn sát nhân dân, thực hiện mưu mô chiếm đảo của ta. Đặc biệt là chúng lấn chiếm, cướp và giết hàng ngàn người dân lương thiện một cách rất dã man dọc biên giới Tây Nam như Xa Mát, Thiện Ngôn tỉnh Tầy Ninh, Ba Chúc - An Giang, Hà Tiên tỉnh Kiên Giang...

Trước sự xâm lấn điên rồ và hung bạo của bọn Pôn Pốt, ngay từ tháng 7 năm 1977, Sư đoàn 341 đã điều động Trung đoàn 270, một đơn vị mạnh của Sư đoàn, xuống đánh địch bảo vệ dân, bảo vệ biên giới ở thị xã Hà Tiên - Kiên Giang. Tháng 9 năm 1977, các đơn vị còn lại được nhận trang bị vũ khí, quân tư trang phục vụ chiến đấu hành quân đến biên giới Tây Ninh.

Logged

tranphu341

Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2432

Re: Từ biên giới tây nam đến đất chùa tháp« Trả lời #3 vào lúc: 17 Tháng Sáu, 2017, 11:27:28 am »
Chào ban quản trị chào chủ nhà chào các bạn!

Theo lời giới thiệu của xuanv338 hôm nay Tranphu341 mới biết về trang VĂN HỌC CHIẾN TRANH này. Rất vui khi được biết Bác Giangtvx là thành viên là Quản trị trang đã đưa sách Từ biên giới Tây Nam đến Đất Chùa Tháp Tập 1. Hồi ký của Tranphu341 trong topic Tranphu341 đoàn bb Sông Lam Biên giới Tây Nam mục Một Thời Máu và Hoa sang đây để bạn đọc theo dõi được liền mạch đủ đầy hơn.

Rất trân trọng cảm ơn bạn Giangtvx và diễn đàn đã quảng bá rộng rãi tác phẩm cho bạn đọc.

Kính chúc ban quản trị cùng các thành viên ngày càng phát triển.

Một vài hình ảnh phái đoàn của đồng đội Giangtvx, PhicôngTiêmKích cùng Phaiphai về thăm Tranphu cùng xuânv338 tại Thái Bình.


Anh lính nhà trời tặng sách và thơ cho Tranphu341


Trà- Chuối đơn sơ của buổi gặp.


Tranphu341 tặng sách cho anh Giangtvx


Người lính nhà Trời Phi công tiêm kích cùng người lính mặt đất Đặng Thành Văn ccb sư đoàn 341 tặng sách thơ cho nhau.


Cái bắt tay nhiều ý nghĩa của Giangtvx và xuanv338

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiến công thầm lặng - Tập 2 (1) | Câu chuyện thời hoa lửa