CHIẾN DỊCH BIÊN GIỚI THU – ĐÔNG 1950
Phá thế bao vây, giành thế chủ động
Sau những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp (1946–1949), lực lượng cách mạng Việt Nam đã có những bước phát triển đáng kể. Tuy nhiên, tình hình vẫn còn nhiều khó khăn. Pháp kiểm soát các đô thị và đường giao thông quan trọng, đồng thời thiết lập hệ thống cứ điểm dày đặc dọc theo tuyến biên giới Việt – Trung nhằm ngăn chặn sự liên lạc giữa Việt Nam với các nước xã hội chủ nghĩa.
Trong khi đó, cách mạng Trung Quốc thành công năm 1949 đã mở ra một cơ hội lớn cho Việt Nam. Nếu phá được thế bao vây của địch ở biên giới, ta có thể nhận được sự hỗ trợ về vật chất và quân sự từ bên ngoài.
Trước tình hình đó, Trung ương Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã quyết định mở Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950.
Mục tiêu của chiến dịch là:
Tiêu diệt một bộ phận sinh lực địch
Khai thông biên giới Việt – Trung
Mở rộng và củng cố căn cứ địa Việt Bắc
Chiến dịch do Đại tướng Võ Nguyên Giáp trực tiếp chỉ huy.
Sau quá trình chuẩn bị kỹ lưỡng, ngày 16/9/1950, quân ta mở màn chiến dịch bằng trận đánh vào cứ điểm Đông Khê – một vị trí quan trọng trong hệ thống phòng thủ của Pháp.
Trận Đông Khê diễn ra ác liệt. Sau nhiều ngày chiến đấu, quân ta đã tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm này.
Mất Đông Khê, quân Pháp buộc phải điều quân từ Cao Bằng xuống và từ Thất Khê lên để chiếm lại.
Nhận thấy cơ hội, quân ta đã tổ chức phục kích trên đường rút lui của địch.
Các trận đánh tại Cốc Xá, Khau Luông… đã tiêu diệt phần lớn lực lượng quân Pháp.
Quân địch bị bao vây, chia cắt và rơi vào thế bị động hoàn toàn.
Sau hơn một tháng chiến đấu, chiến dịch kết thúc thắng lợi.
Ta đã tiêu diệt và bắt sống hàng nghìn quân địch, giải phóng một vùng biên giới rộng lớn.
Chiến thắng này có ý nghĩa vô cùng quan trọng:
Phá vỡ thế bao vây của Pháp
Khai thông con đường quốc tế
Đưa cuộc kháng chiến chuyển sang thế chủ động
Đây là bước ngoặt lớn của cuộc kháng chiến chống Pháp.



