Bài viết

Chiến dịch Điện Biên Phủ

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, tôi mới ngoài đôi mươi. Khi nhận lệnh hành quân lên Tây Bắc, ai cũng hiểu: đây sẽ là trận đánh lớn, có thể là quyết định vận mệnh đất nước. Chúng tôi đi bộ hàng trăm cây số, gùi đạn, kéo pháo bằng tay. Có những đoạn dốc trơn như mỡ, cả đơn vị phải căng mình kéo từng khẩu pháo nặng hàng tấn.

Có lần, pháo tuột dốc. Một đồng chí lao vào chèn bánh, hy sinh ngay tại chỗ. Không ai bảo ai, tất cả lại cúi xuống, nghiến răng kéo tiếp. Vì phía trước là Tổ quốc.

Khi vào trận, chúng tôi đào hào suốt ngày đêm. Hào cứ tiến dần, tiến dần, như những mạch máu siết chặt tập đoàn cứ điểm của địch. Đêm xuống, pháo nổ rung trời. Ban ngày, máy bay địch quần thảo, bom đạn dội xuống như mưa.

Nhưng điều lạ là… chúng tôi không sợ.

Chúng tôi tin vào chỉ huy, tin vào Đại tướng Võ Nguyên Giáp, tin rằng trận này nhất định thắng.

Tôi nhớ nhất là những ngày đánh vào cứ điểm Him Lam, Độc Lập… rồi từng bước siết chặt trung tâm. Địch mạnh, vũ khí hiện đại, nhưng chúng tôi có một thứ mà họ không có: ý chí.

Có những đêm, anh em chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước. Có người bị thương vẫn xin ở lại chiến đấu. Có người hy sinh mà tay vẫn nắm chặt khẩu súng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn