CHIẾN DỊCH GIẢI PHÓNG ĐÀ NẴNG 1975
Từ ngàn đời nay, mảnh đất miền Trung đầy nắng gió vẫn kiên cường đứng vững trước bao biến động của lịch sử. Trên dải đất ấy, Đà Nẵng – một thành phố biển vẫn luôn mang trong mình vẻ đẹp dịu dàng, thanh bình nhưng cũng đầy mạnh mẽ, như một tiếng hát đứng giữa phong ba mà vẫn trong trẻo lạ kỳ. Đã có lúc những tiếng hát du dương ấy cũng từng bị át đi bởi tiếng đạn bom, những con đường rợp bóng dừa trở thành chứng nhân của chia lìa và mất mát. Để rồi vào mùa xuân năm 1975, khi toàn dân tộc đang dồn sức cho thời khắc quyết định, Đà Nẵng đã bước vào một chiến dịch lịch sử – Chiến dịch giải phóng Đà Nẵng, mở ra trang mới cho thành phố và góp phần làm nên đại thắng mùa Xuân.
Những ngày cuối tháng Ba năm 1975, khi cả nước đang bừng lên khí thế của cuộc Tổng tiến công, Đà Nẵng trở thành tâm điểm của niềm hy vọng và thử thách. Thành phố đẹp như một cánh chim vươn mình ra biển Đông bỗng chốc trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Người dân thì mong ngóng từng tin tức từ chiến trường, còn những người lính ngoài mặt trận thì hướng về Đà Nẵng như hướng về một tia hy vọng sáng rực, một cột mốc quan trọng của mùa xuân đại thắng ở chiến trường năm ấy.
Từ núi rừng Trường Sơn đổ xuống, từ những vùng ven như Đại Lộc, Điện Bàn cho đến bao ngả đường dẫn vào lòng thành phố, bước chân của quân giải phóng rầm rập tiến lên. Họ hành quân xuyên đêm, băng qua những cánh đồng nhuộm màu thuốc súng, vượt qua những con đèo hun hút gió. Trong từng ánh mắt, từng nhịp thở của người dân lúc bấy giờ là khát vọng được nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên bầu trời Đà Nẵng thân yêu.
Và rồi sáng 29 tháng 3 năm ấy, lịch sử như bừng tỉnh. Khi màn sương còn vương nhẹ trên mặt biển Mỹ Khê, những đoàn quân đầu tiên đã tiến vào thành phố. Đà Nẵng như vỡ òa trong phút giây gặp lại chính mình: những con đường lặng lẽ, ảm đạm trở thành con suối reo vui, người dân ùa ra chào đón những người lính mà họ đã mong đợi, trông ngóng bao năm dài. Không khói lửa dữ dội, không cảnh tàn phá nặng nề, chiến dịch diễn ra nhanh chóng, đột phá nhưng cũng đầy bất ngờ, để lại cho Đà Nẵng gần như nguyên vẹn, như thể thành phố cũng đang dang rộng vòng tay chờ ngày đoàn tụ.
Chiến dịch ấy không chỉ là kết quả của tài thao lược quân sự, mà còn là kết tinh của ý chí toàn dân tộc. Trên từng con phố, trong từng tiếng gọi, người ta cảm nhận rõ niềm vui hòa vào không khí của mùa xuân độc lập. Chính từ chiến thắng này, cánh cửa tiến vào Sài Gòn – Gia Định lại được mở rộng thêm, đưa cả đất nước gần hơn đến ngày toàn thắng.
Ngày nay, giữa những công trình hiện đại rực sáng bên bờ sông Hàn, người ta vẫn có thể cảm nhận được dư âm của mùa xuân 1975 trong từng góc phố, từng ngọn gió biển thổi về từ phía Sơn Trà. Chiến dịch giải phóng Đà Nẵng không chỉ là một chiến công quân sự vang dội, mà còn là dấu ấn thiêng liêng trong hành trình tìm về độc lập của dân tộc. Đó là mùa xuân mà Đà Nẵng, sau bao tháng ngày chịu đựng, đã được đứng dậy, được thở bằng nhịp thở tự do, được sống trong hòa bình mà nhân dân nơi đây hằng khao khát.
Cái hòa bình, độc lập mà chúng ta vẫn đang được hưởng chính là mồ hôi, công sức, nước mắt và cả máu của những chiến sĩ anh dũng, đã không ngại ngày đêm xông pha đánh giặc, bảo vệ cho quê hương, đất nước, để những thế hệ sau không phải lo về chiến tranh tàn phá, để nhân dân được “ngưỡng mặt” mà sống.
Và mỗi khi nghĩ về chiến dịch ấy, thấp thoáng hình bóng của những người lính năm xưa như được ùa về, những người đã dâng cả tuổi trẻ, thanh xuân gửi vào Tổ quốc, để lại cho thế hệ hôm nay một thành phố tràn đầy sức sống. Vì thế, Chiến thắng Đà Nẵng không chỉ nằm trong trang sách lịch sử, mà còn trong trái tim mỗi người Việt Nam, như một khúc ca bất tận của lòng yêu nước, của niềm tin, và của một mùa xuân vĩnh cửu.



