Người có công giúp đỡ cách mạng

Chiến dịch Hồ Chí Minh

Chiến dịch Hồ Chí Minh

Nghệ An07/07/2026Hồ Hữu Ước (Xã Quỳnh Văn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ tên: Hồ Hữu Ước
S/N: 12/2/1949
Đối Tượng: Bệnh Binh 2/3

Chiến dịch Hồ Chí Minh

Trong cuộc đời của mỗi người lính, có những dòng ký ức dù thời gian có phủ bụi bao nhiêu năm vẫn vẹn nguyên như vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Với bác Hồ Hữu Ước – một người con sinh năm 1949, sinh ra và lớn lên giữa lúc đất nước còn chia cắt – ký ức thiêng liêng nhất chính là những ngày tháng Tư năm 1975 rực lửa, hành trình thần tốc đi vào lòng lịch sử dân tộc.

Mùa xuân năm ấy, cả miền Nam sục sôi trong khí thế tổng tiến công. Chàng thanh niên Hồ Hữu Ước khi đó bước vào tuổi hai mươi sáu, độ tuổi đẹp nhất của đời người, mang theo hành trang là lòng yêu nước và ý chí sắt đá quyết tâm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Bác cùng các đồng đội thuộc quân giải phóng nhận lệnh hành quân thần tốc tiến về hướng Sài Gòn, nơi sào huyệt cuối cùng của địch.

Trận đánh mở màn cho chuỗi ngày nghẹt thở ấy diễn ra tại mặt trận ngã ba Xuân Lộc (Long Khánh). Đây được mệnh danh là "cánh cửa thép", là tuyến phòng thủ vòng ngoài kiên cố nhất mà quân đội Sài Gòn dựng lên để bảo vệ thủ đô từ xa. Quân địch điên cuồng cố thủ, trút hàng vạn tấn bom đạn hòng chặn đứng bước tiến của quân ta. Trong làn khói súng mù mịt và tiếng pháo gầm vang, bác Ước cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ trận địa. Bằng những cuộc tấn công táo bạo và lòng dũng cảm vô bờ bến, quân ta đã đập tan phòng tuyến Xuân Lộc, mở toang "cánh cửa thép" để các binh đoàn chủ lực rầm rập tiến về nội đô.

Ngay sau chiến thắng Xuân Lộc, không một phút ngơi nghỉ, đơn vị của bác lại lao vào cuộc đua với thời gian. Cánh quân tiến lên, vượt qua cầu Xa lộ Biên Hòa (nay là cầu Sài Gòn) – chốt chặn huyết mạch cuối cùng ngay cửa ngõ thành phố. Trận chiến tại đây diễn ra vô cùng gay gắt khi kẻ địch dùng hỏa lực mạnh cố tình đánh sập cầu để ngăn xe tăng của ta. Nhưng không gì ngăn nổi ý chí của những người lính gan dạ. Vượt qua những lằn đạn pháo đan cài, đơn vị của bác đã bảo vệ đường tiến quân, tạo đà cho các mũi nhọn đột kích thọc sâu vào nội thành.

Và rồi, thời khắc vĩ đại nhất của cuộc đời người lính đã đến. Với khí thế như chẻ tre, cánh quân của bác Hồ Hữu Ước tiến thẳng vào trung tâm Sài Gòn, hướng về đích đến cuối cùng: Dinh Độc Lập.

Đúng 11 giờ 30 phút trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, bác Ước vinh dự có mặt tại khoảng sân rộng lớn của Dinh Độc Lập. Đó là một buổi trưa nắng rực rỡ, khoảnh khắc mà hàng triệu con tim Việt Nam vỡ òa trong hạnh phúc. Bác đã tận mắt chứng kiến lá cờ nửa đỏ nửa xanh với ngôi sao vàng của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tung bay trên nóc dinh, chứng kiến sự sụp đổ hoàn toàn của chế độ cũ, kết thúc cuộc trường chinh 21 năm gian khổ của dân tộc. Giang sơn từ đây chính thức thu về một mối.

Chiến tranh lùi xa, những vết thương và sự khắc nghiệt nơi chiến trường năm xưa đã để lại dấu ấn lên sức khỏe của bác, khiến bác trở thành một bệnh binh hạng 2/3. Giờ đây, khi mái đầu đã bạc, ngồi lật lại những dòng lý lịch ngắn ngủi viết vội trên trang giấy học trò, bác Hồ Hữu Ước vẫn vẹn nguyên niềm tự hào về một thời thanh xuân oanh liệt. Người lính năm xưa nay đã an hưởng tuổi già trong hòa bình, nhưng câu chuyện về trưa ngày 30 tháng Tư năm ấy tại Dinh Độc Lập sẽ mãi là một huyền thoại đẹp được lưu truyền cho các thế hệ con cháu mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiến dịch Hồ Chí Minh | Câu chuyện thời hoa lửa