Chiến dịch Hồ Chí Minh
Ký ức về trận đánh lịch sử
Dưới đây là một câu chuyện chân thực và xúc động về người cựu chiến binh (CCB) Nguyễn Quang Minh trong những ngày rực lửa của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.
KÝ ỨC VỀ MÙA XUÂN ĐẠI THẮNG
Trong căn nhà nhỏ rợp bóng cây xanh tại một vùng quê miền Bắc, ông Nguyễn Quang Minh – một cựu chiến binh của Sư đoàn 304 năm xưa – ngồi lật mở từng trang nhật ký đã ngả màu thời gian. Mái tóc đã bạc phơ, những vết nhăn thời gian in hằn trên trán, nhưng ánh mắt ông vẫn rực sáng mỗi khi ai đó nhắc về tháng Tư năm 1975. Đối với ông Minh, ký ức về Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử không chỉ là một trang sử chói lọi của dân tộc, mà còn là hành trình máu và hoa của tuổi trẻ.
Tháng 4 năm 1975, không khí trên khắp các mặt trận miền Nam hừng hực như lửa đốt. Mới 22 tuổi, Nguyễn Quang Minh là một chiến sĩ pháo thủ trẻ thuộc Trung đoàn Pháo binh, Quân đoàn 2. Sau chiến thắng Huế và Đà Nẵng, đơn vị của ông nhận lệnh "thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa" hành quân dọc theo đường 1A để tiến về sào huyệt cuối cùng của chính quyền Sài Gòn.
Ông Minh nhớ lại, những ngày hành quân đó là thử thách cực hạn về sức bền. Xe xích, pháo nặng kéo lê trên những con đường bụi mù trời. Ban ngày gồng mình dưới cái nắng cháy da cháy thịt của miền Trung, đêm đến lại vội vã vượt sông, xẻ rừng. Nhiều đêm, các anh chỉ kịp ăn vội nắm cơm khô, uống ngụm nước suối rồi lại lao vào trận địa. "Mệt chứ, thèm một giấc ngủ tròn mắt lắm chứ. Nhưng tinh thần 'Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để giải phóng miền Nam' khiến không ai thấy sờn lòng. Ai cũng sợ mình chậm chân, không kịp có mặt ở Sài Gòn ngày chiến thắng," ông Minh bồi hồi kể.
Đến hạ tuần tháng 4, Quân đoàn 2 tiến đến cửa ngõ phía Đông Sài Gòn. Nhiệm vụ của đơn vị ông Minh là đánh chiếm căn cứ Nước Trong, căn cứ Long Bình và đập tan tuyến phòng thủ Xuân Lộc – Rạch Chiếc. Đây là những "cánh cửa thép" mà địch quyết cố thủ bằng mọi giá.
Sáng ngày 29 tháng 4 năm 1975, lệnh tiến công bùng nổ. Pháo binh của ta đồng loạt nhả đạn vào các mục tiêu của địch tại Nước Trong và sân bay Tân Sơn Nhất. Ông Minh cùng các đồng đội bên khẩu pháo 105mm hoạt động hết công suất. Tiếng đạn nổ xé giằng không khí, khói súng mù mạt, mồ hôi quyện với bụi than đen nhẻm trên khuôn mặt những người lính trẻ. Địch chống trả dữ dội, pháo bầy và máy bay của chúng trút mưa đạn xuống trận địa của ta.
"Trong trận chiến ở căn cứ Nước Trong, khẩu đội của tôi mất đi hai đồng đội. Người bạn thân nhất của tôi, anh Tấn, gục xuống ngay bên cạnh mâm pháo khi tay vẫn còn cầm chặt quả đạn," giọng ông Minh chùng xuống, mắt rấn rệch nước. Không kịp khóc bạn, ông Minh và các chiến sĩ còn lại biến đau thương thành hành động, tiếp tục nạp đạn, giật cò, bắn áp chế các lô lô, lô xô địch để lực lượng xe tăng và bộ binh tiến lên.
Đêm 29 tháng 4, cửa ngõ phía Đông hoàn toàn rộng mở. Sáng sớm ngày 30 tháng 4 năm 1975, khẩu đội của ông Minh nhận lệnh đi cùng lực lượng thọc sâu của Quân đoàn 2, theo đường xa lộ tiến thẳng vào trung tâm Sài Gòn.
Xe chạy đến đâu, người dân hai bên đường đổ ra đông như hội. Cờ đỏ sao vàng và cờ của Mặt phóng Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tung bay ngợp trời. Những ánh mắt ngỡ ngàng, những nụ cười vỡ òa, những cánh tay vẫy chào quân giải phóng... tất cả tạo nên một khung cảnh mà ông Minh không bao giờ quên.
Đúng 11 giờ 30 phút ngày 30 tháng 4, lá cờ cách mạng tung bay trên đỉnh Dinh Độc Lập. Tin tức được truyền qua đài radio, cả đoàn quân vỡ òa trong niềm vui sướng vô bờ bến.
Ông Minh cùng đồng đội nhảy xuống xe, reo hò, ôm chồm lấy nhau. Mọi mệt mỏi, căng thẳng và ranh giới sinh tử của những ngày qua như tan biến hoàn toàn. Những người lính dạn dĩ qua bao trận mạc giờ đây khóc như những đứa trẻ – họ khóc vì hạnh phúc, khóc vì đất nước từ đây đã thu về một mối, và khóc cho những đồng đội đã ngã xuống ngay trước ngưỡng cửa của chiến thắng.
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông Nguyễn Quang Minh tiếp tục phục vụ trong quân ngũ một thời gian rồi xuất ngũ trở về quê hương, mang theo những vết thương chiến tranh và ký ức của một thời hoa lửa.
Giờ đây, khi đã ở cái tuổi "thất thập cổ lai hy", ông Minh vẫn tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh địa phương. Mỗi dịp 30/4 hàng năm, ông lại khoác lên mình chiếc áo sương phong năm xưa, đeo lên ngực những tấm huân, huy chương cao quý để kể cho thế hệ trẻ nghe về Chiến dịch Hồ Chí Minh, về cái giá của hòa bình và độc lập.
Đối với CCB Nguyễn Quang Minh, chiến tranh đã lùi xa nửa thế kỷ, nhưng tiếng gầm của pháo, sắc đỏ của cờ mừng chiến thắng và nụ cười rạng rỡ của người dân Sài Gòn trưa ngày 30/4/1975 vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm và soi sáng suốt cuộc đời ông.



