Cựu chiến binh

Chiến dịch Hồ Chí MInh - TH ÍCH HẬU

Học được nghe Bác Cựu chiến binh kể lại về Chiến Dịch Hồ Chí Minh

Hà Tĩnh25/04/2026Trần Thị Mỹ Linh -3B (TRƯỜNG TH ÍCH HẬU)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Trần Thị Mỹ Linh – Lớp 3B

Trường Tiểu Học Ích Hậu, xã Đông Kinh, tỉnh Hà Tĩnh

CÂU CHUYỆN

VỀ CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MÌNH

Nhân vật khai thác thông tin: Bác Nguyễn Văn Sao

Quê quán: Thôn Thống Nhất - xã Đông Kinh - tỉnh Hà Tĩnh

Ngày hôm nay, em được ngồi nghe bác cựu chiến binh Nguyễn Văn Sao kể chuyện về chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.

“Các cháu thân mến,

Hôm nay bác lại kể cho các cháu nghe một câu chuyện mà bác không bao giờ quên – câu chuyện về những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến, trong Chiến dịch Hồ Chí Minh.

Lúc đó, bác là một người lính trong đội hình tiến vào Sài Gòn. Không khí những ngày cuối tháng 4 năm 1975 thật đặc biệt. Tất cả chúng bác đều hiểu: đây là trận đánh quyết định, là thời khắc đất nước mình sắp được thống nhất.

Trước giờ xuất phát, đơn vị bác nhận lệnh hành quân thần tốc. Đêm hôm đó, bác gần như không ngủ. Ai cũng háo hức nhưng cũng rất căng thẳng. Bác còn nhớ rõ lời chỉ huy dặn: “Phải đánh nhanh, thắng nhanh, giảm thiểu tổn thất cho nhân dân.”

Sáng hôm sau, đoàn xe tăng của ta bắt đầu tiến vào nội đô. Đường phố lúc ấy còn khói súng, nhưng cũng đã có người dân đứng nép hai bên đường, dõi theo từng bước tiến của bộ đội. Có người còn lặng lẽ vẫy tay, ánh mắt vừa lo lắng, vừa hy vọng.

Bác đi phía sau một chiếc xe tăng, tim đập rất nhanh. Mỗi mét đường tiến lên đều có thể gặp nguy hiểm. Nhưng kỳ lạ là trong lòng bác lúc ấy lại rất vững. Vì bác biết: sau lưng mình là cả Tổ quốc.

Rồi khoảnh khắc mà bác không bao giờ quên đã đến…

Chiếc xe tăng mang số hiệu 843 húc đổ cánh cổng của Dinh Độc Lập. Ngay sau đó, xe tăng 390 cũng tiến vào bên trong. Khi lá cờ giải phóng tung bay trên nóc dinh, tất cả chúng bác như vỡ òa.

Không còn tiếng súng. Không còn bom đạn. Chỉ còn tiếng reo vui.

Bác nhớ có đồng chí đã đứng lặng đi, nước mắt cứ chảy. Không ai bảo ai, tất cả đều hiểu: chiến tranh đã kết thúc thật rồi.

Sau đó, chúng bác gặp rất nhiều người dân. Có cụ già nắm chặt tay bác mà nói: “Các con vào rồi, đất nước mình yên rồi!” Nghe câu đó, bác thấy mọi gian khổ, mất mát suốt bao năm qua đều trở nên có ý nghĩa.

Các cháu ạ,

Chiến dịch Hồ Chí Minh không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà còn là ngày đất nước ta được nối liền một dải. Đó là kết quả của biết bao hy sinh, của ý chí kiên cường và lòng yêu nước của cả dân tộc.

Bác kể chuyện này không phải để các cháu chỉ nhớ ngày tháng, mà để hiểu rằng:
Hòa bình hôm nay là điều rất quý giá.

Các cháu hãy cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt, sống có trách nhiệm. Đó chính là cách đẹp nhất để tri ân những người đã đi trước.

Bác già rồi, nhưng mỗi lần nhớ lại ngày 30 tháng 4 ấy, tim bác vẫn đập rộn ràng như thuở còn là một người lính trẻ…

Cảm ơn các cháu đã lắng nghe nhé.”

Gần đến ngày 30/4, ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, em lại thấy bồi hồi xúc động.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn