CHIẾN DỊCH “NGƯỜI ANH CẢ”
Tôi từng nhiều lần gặp Đại tướng trong kháng chiến.
Mỗi lần gặp Bác đều để lại cảm xúc đặc biệt.
Bác không bao giờ tạo khoảng cách với chiến sĩ.
Bác luôn hỏi thăm từng người.
Có chiến sĩ bị sốt, Bác dừng lại rất lâu.
Bác dặn phải chữa trị ngay.
Những việc nhỏ ấy khiến ai cũng kính phục.
Bác chưa từng nghĩ mình là người đặc biệt.
Bác luôn xem chiến sĩ như người thân.
Vì thế bộ đội đều gọi Bác là Anh Cả.
Tên gọi ấy xuất phát từ tình cảm thật lòng.
Nó không phải mệnh lệnh hay chức vụ.
Đó là sự yêu kính của hàng vạn người lính.
Chúng tôi gọi ký ức ấy là Người Anh Cả.
Đến nay tôi vẫn thấy xúc động mỗi khi nhớ lại.



