CHIẾN HÀO MÙA MƯA
CHIẾN HÀO MÙA MƯA
Mùa mưa năm ấy kéo dài không dứt. Chiến hào đất sét nhão nhoẹt, nước ngập đến mắt cá chân. Bộ đội phải lót lá, lót bao cát để có thể đứng vững mà trực chiến. Tuấn – khẩu đội trưởng pháo cối – đã quen với sự khắc nghiệt nhưng vẫn không khỏi thấy mệt mỏi. Suốt nhiều đêm liền, anh và đồng đội thay nhau canh gác trong tiếng mưa dội xuống như trăm nghìn mũi đạn nhỏ. Mưa khiến thuốc súng khó giữ khô, khiến pháo khó bắn chuẩn, khiến mọi thứ nặng nề hơn.
Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội lại càng gắn kết. Mỗi khi có người ướt áo, người khác sẽ lập tức cởi áo khô đưa cho. Khi có người cảm lạnh, cả tiểu đội tìm cách đun nước gừng, dù chỉ là vài lát mỏng giữ trong túi quân trang. Một đêm kia, pháo địch bất ngờ trút xuống. Cả chiến hào rung chuyển. Tuấn hô lớn, chỉ huy anh em tản sang hai bên. Khi tiếng pháo tạm lắng, mọi người lập tức kiểm tra vị trí của nhau. Nhìn thấy ai cũng bình an, Tuấn mới thở phào.
Mưa vẫn rơi, nhưng trong lòng họ ấm lạ thường. Tuấn ngồi xuống, châm chiếc đèn dầu nhỏ, viết vài dòng nhật ký: “Ngày mưa thứ 43. Chúng tôi vẫn đứng vững. Có đồng đội cạnh bên, chẳng gì có thể quật ngã.” Chiến hào mùa mưa, dù lầy lội gian khổ, vẫn sáng lên bởi tinh thần kiên cường của những người lính trẻ.



